Lú-Bá-Tư, Tam Anh chiến Lữ Bố - kỳ 3

02:35 |
Huỳnh Ngọc Chênh

Mấy hôm nay, sau khi xong việc triều đình thì anh Ba vào phòng riêng lo đóng cửa luyện công. Trận đấu rung trời lỡ đất với song Anh vừa rồi tuy đã dành được thắng lợi nhưng anh biết trên người mình vẫn còn đó những nhược huyệt chết người rất khó khắc phục, đối phương cứ nhắm vào đó mà tộn liên tục thì khó thể nào chống đỡ.

Ảnh minh họa. Nguồn: OntheNet

Hồi mới lên tể tướng, anh Ba kế thừa môn "Cửu Thập công" và "Cửu Thập Nhất Công" của các vị tiền nhiệm, pha chế với Giáng Long Thập Bát Chưởng của ông tổ ăn mày Hồng Thất Công bên mẫu quốc, sáng tạo ra môn công phu "Thập Tam Thiết Tập Thủ" mà anh Ba cho là vô địch thiên hạ. Thập Tam Thiết Tập Thủ gồm 13 chiêu mà mỗi chiêu đánh ra là một quả đấm thép uy lực kinh hồn không thua kém gì Giáng Long Thập Bát Chưởng.

Để cung cấp công lực cho Thập Tam Thiết Tập Thủ, thì trên người anh Ba phải xây dựng hệ thống 13 huyệt đạo tương ứng, chuyên sản xuất ra thành công lực để chuyển qua các nắm đấm tấn công áp đảo đối phương mỗi khi lâm chiến. Thế nhưng sau một thời gian lên làm tể tướng, do triều đình hư hỏng làm anh Ba trở nên kiêu ngạo, không lo tập luyện, chỉ lo ăn chơi vô độ, phần lớn các huyệt đạo trong hệ thống Thập Tam Thiết Tập Thủ, dần dần bị thoái hóa biến thành nơi tiêu tán hết nội lực thay vì là nơi cung cấp nội lực. 13 yếu huyệt ấy biến thành 13 nhược huyệt trên người anh Ba, trong đó hai nhược huyệt Vina nằm hai bên lỗ rốn là lộ ra rõ nhất, ai nhìn vào cũng thấy. Ấy là do anh Ba tham ăn quá, bụng càng ngày càng phình to ra, lỗ rốn cùng hai huyệt đạo ấy cứ giương giương ra, không áo quần nào che đậy được.

Trong trận thư hùng vừa qua với song Anh, anh Ba bị đối phương tấn công liên tục vào hai tử huyệt lộ rõ nầy, nhưng Ba gian hùng, trong lúc giao đấu cứ tiện tay chụp đại vài thằng lâu la đệ tử đứng gần đó đưa vào che bụng để hứng đòn. Sau trận đấu, Ba chiến thắng, nhưng để lại chiến địa chừng vài chục xác chết của đám tiểu tốt.

Bây giờ thì không thể tiếp tục chủ quan ăn chơi nữa, mà thật ra ăn cũng quá no rồi, hết chỗ chứa rồi, phải ngưng ăn để tiêu hóa đồng thời phải lo tập luyện che chắn các tử huyệt lại thôi. Nhất là bây giờ có thêm anh Bá, chưa chi đã bóng gió lên tiếng nhắm đến các tử huyệt nầy nữa.

Đang ngồi nhìn vào vách để luyện công, anh Ba nghe có tiếng bước chân trầm trọng chạy vào. Không cần quay ra, Ba biết ngay đứa đệ tử nào của mình đang đi vào. Ba lên tiếng:

- Mày đánh thua quân thằng Bá đạo ấy rồi phải không?

Kẻ bước vào là đầu đảng lâu la vừa từ Hàn Giang thất trận bay về, vội thưa:

- Đức ngài đồng chí đoán việc như thần, kẻ hèn nầy bất tài nên...

- Ngươi đánh ra bao nhiêu thành công lực?

- Dạ y như lời dặn của đức ngài đồng chí, kẻ hèn nầy chỉ dùng có 3.400 tỉ thành công lực nên bọn chúng chống đỡ không mấy khó.

- Cho ngươi lui ra, về nghỉ ngơi và chờ lệnh.

Kẻ ấy vừa bước ra, thì một người từ trong bức màn cửa bên hông cũng bước vào. Y khấu đầu thưa:

- Kế sách của ngài đồng chí như thần. Gã ấy mới bị một đòn nhứ đã hoảng hốt la lên oai oái rồi sai quân làm bậy. Theo quy trình tổ chức, cách phản ứng của chúng là phạm tội chống lại triều đình.

Anh Ba đắc ý, tuy đang ngồi luyện công vẫn đưa tay lên vuốt cái cằm nhẵn thín nói:

- Thành công lực dành để tấn công vào tử huyệt của nó còn dư thừa, vẫn chưa cần đưa ra sử dụng mà nó đã bộc lộ sự hoảng hốt rồi. Ngươi đã ra lệnh bịt mồm không cho chân tay của nó la lối rồi chứ?

- Dạ thưa ngài đồng chí, em đã làm rồi.

- Bây giờ ngươi chuẩn bị bồi hắn vài đòn về tội chống lại triều đình để hắn phân tâm chống đỡ, một mặt nhứ nhứ ra cho hắn biết ta còn dư thừa thành công lực dành tiếp cho hắn các đòn về sau, để hắn mất tinh thần. Trong lúc hắn đang bị động và loay quay gỡ rối thì ta có thời giờ luyện công che chắn kỹ các huyệt đạo suy nhược của ta.

- Kế sách của ngài đồng chí như thần, em xin bái phục, bái bái phục. Ngài vừa hồng vừa chuyên, tài đức nhất thiên hạ...

Anh Ba đắc ý:

- 51 năm theo Giáo tu luyện võ nghệ và đạo đức, ta không tài đức nhất thiên hạ thì còn ai tài đức nữa. Khà, khà không tài đức sao lên đến tể tướng và còn có khi lên đến tổng thống nữa không biết chừng... Oái, oái, đau quá! Mấy cái huyệt đạo chết bầm nầy lại lên cơn làm cho ta đau. Thôi ngươi lui ra để ta tiếp tục luyện công. Hê hê....

Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh
Read more…

Lú-Bá-Tư, Tam Anh chiến Lữ Bố - kỳ 2

02:48 |
Huỳnh Ngọc Chênh

Lại nói về anh Bá đang phấn khởi vận hết công lực triển khai Hải Vân Kiếm Pháp trên đỉnh Hải Vân Sơn chém gió về phương Bắc để thị uy thì bị đám lâu la của Lữ Bố bất ngờ tấn công mãnh liệt vào nhược huyệt ở phần bụng bằng đòn độc Hàm Mô Công vô cùng hung hiểm, khó thể nào tránh thoát.

Tin liên quan:

Thế nhưng, anh Bá đường đường là bậc võ công danh lừng, oai trấn một vùng trời đất Trung phần thì đâu có dễ dàng bị đám lâu la lằng nhằng nầy hạ thủ được. Bá chỉ cần hoành kiếm lại chọt thẳng ra theo chiêu thứ 9 trong Hải Vân Kiếm Pháp, gọi là Quảng Cãi Trực Phang thì cái đầu Hàm Mô Công của gã lâu la chỉ có thể chạm nhẹ vào nhược huyệt của Bá sau khi đã giảm tốc vì đi xuyên qua lưỡi kiếm của Bá.

Nhưng kiếm của Bá đã nhanh, mà đầu của Bá còn nhanh hơn. Bá chớp nhoáng nghĩ ra ngay: Thằng nầy tuy là lâu la tiểu tốt nhưng dù sao trên danh nghĩa cũng là vâng mệnh triều đình vào hạch tội ta, ta không thể vì chút nóng giận mà ra tay hạ độc thủ.

Cùng với suy nghĩ, Bá thu kiếm lại, trụ tấn, ưỡn bụng ra hứng đòn. Binh một tiếng vang tai nhoáng óc, xếp lâu la triều đình dội ngược ra sau rồi té phịch xuống đất, mặt xanh như đít nhái, ôm đầu thở đứt khúc.

Còn Bá văng bắn ra khỏi đỉnh núi rồi rơi vào vực thẳm của Hải Vân Sơn.

Không. Xuống đến lưng chừng vực, Bá lộn người tung chân đạp mạnh vào vách núi rồi dùng Vân Phong Phi Yến (chiêu thứ 70 trong Hải Vân Kiếm Pháp) bay một mạch về dinh phủ bên bờ Hàn Giang.

Không kịp nghỉ ngơi, Bá gọi ngay đệ tử Văn Cũng Đấu ra bảo:

- Ta chưa kịp ra chốn triều ca để bình tham quan cứu "ấu" chúa thì chúng đã cử lâu la đến tộn vào bụng ta. Tuy chúng là lâu la nhưng danh nghĩa là vâng mệnh triều đình nên ta phải nghiến răng bấm bụng giả bộ hứng một đòn rồi phi về đây. Tuy nhiên thằng Lữ Bố ấy sẽ tiếp tục sai lâu la vào truy kích ta đến tận nơi này. Đường đường như ta đây không thể hạ mình giao đấu với chúng được. Ta phải để dành sức ra đấu với chủ của chúng...Ngươi thay ta ra đáp lễ chúng.

Nghe nói đến đó, Văn Cũng Đấu rụng rời bủn rủn cả chân tay, mặt mày xanh lét, giọng run run thưa:

- Em..Em...là Văn...là Văn mà làm reng em chiến được...

Bá trừng mắt:

- Ông là Văn nhưng tên ông là Cũng Đấu. Hơn nữa ông được ta cất nhắc lên làm quan đầu phủ mà những lúc như thế này không ra chiến đấu thay ta thì còn ai chiến đấu hả ông kia?

Văn Cũng Đấu càng run hơn:

- Chúng nó là mệnh quan của tể tướng cử về còn em tuy núp dưới bóng anh lồng lộng nhưng cũng chỉ là một quan phủ hèn mọn thì làm sao dám chống lại lệnh triều đình. Chết em, chết em...

- Ông làm cái chi mà ông sợ rứa hử ông? Có chết thì cũng rán ra chiến một trận cho ta. Có ta đứng sau yểm trợ không méc chi phải sợ. Chừ nghe ta bày nè. Phải thế này nè, phải làm ri nè, phải... phải... phải...

Nghe một chặp, Văn Cũng Đấu lấy dần lại tinh thần thì cũng vừa lúc tên đầu đảng lâu la triều đình phi thân đến trước cửa phủ. Tên này tuy bị anh Bá dùng bụng đẩy ngã ngửa ra sau, dộng bàn tọa xuống đá rắn thốn lên đến đỉnh đầu, kinh mạch chấn động nhưng thấy đối thủ văng ra khỏi đỉnh núi rồi dông mất, tưởng mình là bên thắng cuộc nên phấn khởi, nhanh chóng phục hồi chân khí, vận công phi thân về tận sào huyệt của Bá để tiếp tục truy kích. Hắn đứng trước cửa phủ la to:

- Bớ Bá tặc ra đây nghe hạch tội và chịu sự trừng phạt của triều đình.

Không thấy anh Bá đâu, chỉ thấy quan phủ Văn Cũng Đấu dùng dằng bước ra. Quan Đấu tuy đã được lên giây cót, bề ngoài tỏ vẻ bình tâm nhưng trong bụng vẫn rối như tơ vò. Quan biết phen nầy mình làm phận ruồi muỗi giữa hai con trâu và bò đang húc nhau. "Không nghe theo anh Bá thì sẽ tiêu với anh Bá, mà nghe theo anh Bá thì chết với anh Ba. Ta vừa mới lên chức, ai ăn mà ta phải chịu vậy hở trời? Nhưng anh Ba thì ở xa, còn anh Bá thì đứng ngay sau đít...Thôi thế thì cũng phải đành thôi".

Vừa nghĩ như vậy, quan Đấu bèn hắng giọng cố lên gân cãi:

- Tội chi mà tội. Không có tội thì méc chi phải chịu trừng phạt hỉ?
Nghe những lời ngạo mạn đầy tính Quảng như vậy, mệnh quan triều đình nổi cơn giận phừng phừng hét lên:

- Tên mọn quan nầy ỷ thế ai mà dám cả gan cãi lại ta? Mày có biết...phản biện lại ta là chống lại triều đình hay không? Mày muốn tám tám thì tau cho mầy còng số tám.

Y quát chưa xong đã vận công, vung đao chém tới tấp một hơi vào 16 nhược huyệt của quan Đấu. Mỗi nhát chém là một chiêu thức hiểm độc, uy lực cực mạnh với số thành công lực phát ra từ vài trăm đến vài ngàn tỷ cho mỗi nhát chém. Theo thống kê, tổng số thành công lực mà mệnh quan triều đình vừa tung ra tấn cống phủ đầu lên đến 34 ngàn tỷ. (tỷ là đơn vị đo thành công lực)

Thấy uy lực tấn công của đối phương vô cùng kinh hồn, Văn Cũng Đấu, tuy trong lòng run sợ nhưng đã được anh Bá bày vẽ cho từ trước nên vẫn bình tỉnh xuất chiêu chống lại.

Đấu dùng Vân Ba Hư Bộ để lạng lách né tránh đồng thời vung kiếm xuất chiêu Quảng Cải Trực Phang, phang ra những cú chọt vào mặt đối phương để hóa giải những nhát đao cực mạnh. 34 ngàn tỷ thành công lực từ những nhát đao của mệnh quan triều đình bị Văn Cũng Đấu hóa giải thành con số không to tướng. Tiếng vỗ tay hoan hô rào rào vang lên khắp mọi nơi. Té ra lúc Đấu đang chiến, thì Bá đã cho mời 700 cơ quan ngôn luận của cả nước về làm khán giả.

Chỉ mang vào có 16 chiêu để tấn công nhưng không khuất phục được đối phương, mệnh quan triều đình hết bài. Không còn cách nào khác, quan đành hậm hực phi thân về phương Bắc để báo cáo với anh Ba.

Mới ra chiêu đã thắng được mệnh quan triều đình, Văn Cũng Đấu lại không một chút phấn khởi. Ngược lại, tay chân Đấu rụng rời, buông thỏng kiếm xuống, cúi gầm mặt thở dài. Quan biết rằng mình đã nghe theo anh Bá làm một chuyện động trời chưa từng xảy ra trong lịch sử võ lâm kiếm ký kể từ khi Giáo cướp được chính quyền: Quan phủ hèn mọn mà dám ngang nhiên chống lại quan tể tướng đầu triều. Mà chống lại ngay trước hàng chục triệu cử tọa gián tiếp qua 700 cơ quan ngôn luận mới kinh khiếp chứ.

Chuyện tày đình nầy thì không thể nào xảy ra, trừ khi phải tính chuyện ly khai... làm loạn. Mà ly khai làm loạn kiểu nầy thì chỉ có gan trời như Bá đại ca mới tính đến chuyện dám hay không chứ đừng nói chi đến Văn Cũng Đấu đang muốn phấn đấu đi lên kiếm chút... mà tội nghiệp.

Số phận của Văn Cũng Đấu ra sao trước trận lôi đình sắp nổ ra của anh Ba Lữ Bố...đón đọc hồi sau sẽ rõ như ban ngày.

Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh
Read more…

Lú-Bá-Tư, Tam Anh chiến Lữ Bố

03:48 |
Huỳnh Ngọc Chênh

Trong bảy năm làm tể tướng, anh Ba ngấm ngầm chuẩn bị lực lượng, cho tay chân nắm giữ hết các chức vụ quan trọng của triều đình từ đó anh thao túng triều ca, vơ vét của cải thiên hạ về làm của riêng nhiều như núi, tay chân núp bóng tung hoành không coi trời đất ra gì, gây ra bao cảnh tang thương, làm thiệt hại kinh tế đất nước một số tiền khổng lồ lên đến con số với 13 chữ số dài dằng dặt mà người dân thường không thể nào hiểu được. 13349030000000000000....

Nghe đồn rằng môn võ Thiết Diện Bì Công ấy anh Ba học được
từ phương Bắc

Anh Lú xuất thân là anh giáo, ngày ngày tụng thuộc lòng kinh điển giáo điều rồi lặp lại không sai một chữ để đi lên lớp thiên hạ...cho dzui chứ chẳng ai buồn nghe vì kinh điển ấy đã bị chính các anh vất vào sọt rác từ lâu rồi. Tuy có hơi lú lẫn đôi chút nhưng nhờ hiền lành nên anh được trao giữ ngai vàng.

Từ phương Nam ra, có anh Tư, được dư luận cho là trong sạch vì không có tật đụng gì ăn nấy, hoặc có ăn thì cũng ăn đôi chút, không quá tham lam, được phong phó vương, phẩm trật đứng hàng thứ hai nhưng quyền lực chẳng có gì.

Anh Tư và anh Lú thật ra chẳng ưa gì nhau- chuyện tất yếu của một triều đình độc tài chẳng ai ưa được ai - nhưng thấy anh Ba làm quá, gây ra biết bao tai tiếng và tổn thất, dân tình ta thán lên đến tận trời xanh, có nguy cơ đưa đến sụp đổ triều đình, nên hai anh kết hợp lại với nhau bàn mưu ra nghị quyết Vô Tư tổng quy động lực lượng toàn triều đình tổ chức cuộc tổng tiến công hạ bệ anh Ba.

Bằng cách làm ngơ cho mỗi quan từ trung ương đến địa phương làm bậy kiếm ăn một ít, để ai cũng có chút quyền lợi và có ít tì vết, anh Ba qua đó khống chế và nắm hầu hết quan lại. Thế lực của anh Ba vì thế rất lớn làm nội công của anh Ba vốn đã thâm hậu nay càng thâm hậu hơn. "Song anh" Tư- Lú cùng rút kiếm xuất chiêu tấn công ào ạt vào Ba bằng những đường gươm sát thủ. Thế nhưng Ba kiêu ngạo đứng yên nhìn "song anh" bằng cặp mắt mang hình đồng chí với cái nhếch môi khinh bỉ đầy tính đảng và tính giai cấp. Tưởng như hai đường gươm của song anh Tư -Lú lướt tới cắt phăng cổ và bổ đôi đầu Ba ra. Nhưng không, chỉ thấy Ba rùng mình một cái, da của Ba từ cổ trở lên bổng dưng dày lên như da cá sấu và cứng như thép Vi na tập đoàn. Hai nhát gươm của song anh chạm vào nghe keng keng hai tiếng rợn người rồi dội ngược trở ra làm hổ khẩu của song anh tóe máu. Nghe đồn rằng môn võ Thiết Diện Bì Công ấy anh Ba học được từ phương Bắc khi anh qua chầu bên ấy trước vài ngày xảy ra trận chiến và ngay lúc đang chiến đấu thì có thầy từ bên ấy qua núp sau lưng hỗ trợ.

Anh Lú vốn là người mềm yếu, chịu đau không nỗi bật miệng khóc thét lên một tiếng bi thương, nước mắt tuôn ra xối xả. Anh Tư rán chịu đau, phi thân một mạch về tận sào huyệt của mình ở phương Nam mới lấy lại được tinh thần, uất ức trong lòng bùng ra, rút gươm ra vung chém loạn xạ vào không khí, dân gian gọi là chém gió, miệng hét to lên : Chết mày này, thằng Ít Xì, thằng It Xì, thằng It Xì...Qua đó anh tạo ra một công án với ẩn số toán học X đầy bí hiểm nhưng toàn dân ai cũng biết đó là ai rồi, chỉ có hai anh giả vờ không biết để đỡ xấu hổ vì đã thua xiểng liểng trong trận "Song Anh chiến Lữ Bố".

Tam Anh : Lú-Bá-Tư

Anh Lú sau một thời gian thì hoàn hồn, vốn là người thuộc làu kinh sử nên nhớ lại tích xưa của mẫu quốc là phải "Tam Anh chiến Lữ Bố" mới đúng bài, bèn vời anh Tư đến bàn thảo.

- Tớ thấy theo tích xưa của thiên triều, phải tam anh mới chiến được Lữ Bố. Ta mới có song anh nên thua là đúng rồi. Bây giờ phải tìm ở đâu ra một "anh" nữa.

Nghe anh Lú nói xong, anh Tư vỗ đùi đánh đét một tiếng, phấn khởi nói:

- Có rồi. "Anh" ấy đang luyện võ dưới chân Hải Vân Sơn, tung hoành ngang dọc, làm vua một cõi ở Trung phần với 72 đường Hải Vân Kiếm pháp. Có "anh" đó ra là mình đủ bộ tam sên.... ủa quên bộ "tam anh".
Anh Lú tỏ ra boăn khoăn:

- Cậu Bá ấy tớ biết, đang thèm muốn một chức vương trong triều đình, bao lần ra nhưng chưa được. Nhưng theo tích xưa, tớ là văn nhân nên đóng vai Lưu Bị, cậu có vóc dáng cao ráo, mặt tuy hơi đen vì rỗ nhưng lòng lại đỏ và thẳng ruột ngựa nên đóng vai Quan Công. Còn cậu ấy không có gì giống Trương Phi cả, e rằng đóng vai đó không ổn với tích xưa.

- Cậu ấy cũng có chút giống Trương Phi là rất hung hăng, thêm vào nữa là lòng dạ lại như Tào A Man, có vậy mới ra trị được Lữ Bố. Ta đừng có giáo điều quá, linh động sửa lại tích xưa một tý, phong đại nó lên làm Triệu Tử Long cho nó sướng, rồi triệu nó ra hợp lại với hai ta làm thành một "tam anh". Tam anh mà chiến Lữ Bố thì ắt thành công.

Đang luyện kiếm dưới chân núi Hải Vân, bổng nghe được tin vui từ triều đình truyền tới, anh Bá vui sướng râm ran, ước mơ bao lâu nay đã thành hiện thực, phen này tước vương sẽ cầm chắc trong tay, không vụt đi ở phút tám chín như các lần trước nữa. Như có một nguồn năng lượng bất ngờ truyền vào, anh Bá bừng bừng khí thế, vận công phi thân phóng vút lên đỉnh Hải Vân Sơn. Vừa lên tới đỉnh, anh đã trụ chân đứng nhìn về Bắc phương với đôi mắt cũng mang hình đồng chí, rồi bất thần vung đao ra chém tới tấp vào sương mù và mây gió, miệng hô vang khẩu quyết: Hốt, hốt, hốt hết! Bét, bét, bét hết! Nhốt, nhốt, nhốt hết!

Liệu anh Ba có vượt qua được "Tam anh Lú Bá Tư"?

Tuy mới chém gió vậy thôi, nhưng 72 đường của Hải Vân kiếm pháp uy lực kinh hồn tạo ra sự vang động khắp bốn phương tám hướng làm cho dân tình lâu nay quá tuyệt vọng và chán ngán đám tham quan ô trọc triều đình cũng hồ hởi phấn khởi hò reo ăn theo khắp mọi nơi.

Đang nằm ưỡn bụng thụ hưởng sau chiến thắng vang trời , anh Ba Lữ Bố bổng dưng nghe tiếng động lạ vang vọng đến từ Trung phần, bèn quát hỏi cận thần:

- Cái gì nó cù vào mông ta làm ta nhột nhột mất ngủ dzậy?

- Thưa anh, đó là thằng Bá nhãi ranh được hai anh kia tâng bốc đưa ra triều ca để hợp thành tam anh nhằm chiến với anh đó. Hắn phấn khởi quá nên la hét vang trời gây ra sự ồn ào ...

- Thế chúng mày đâu hết, không phi thân vào đó xuất vài chiêu dằn mặt cho ta. Nhớ là tử huyệt của hắn nằm chỗ cái bụng. Thằng nào mà không ăn, đã ăn vào thì bụng phình to lên nên lòi ra khuyết điểm. Cứ nhắm vào đó mà xuất chiêu thì chắc thắng.

Lũ lâu la bèn bay vào Hải Vân Sơn. Trong lúc anh Bá đang phấn khích múa kiếm la hét, chúng bất thần tung chiêu Hàm Mô Công húc mạnh vào bụng anh Bá...

Khà khà, chuyện tới đó xin tạm dừng lại như xi nê. Chưa biết sẽ ra sao về sau. Anh Bá có thực sự có 72 đường tuyệt kỹ Hải Vân Kiếm Pháp đầy uy lực để hóa giải độc chiêu Hàm Mô Công, hay là cũng giống như 72 đường Tịch Tà Kiếm Phổ của nhà họ Lâm, chỉ là hư danh dùng để chém gió?

Liệu anh Bá có vượt qua được đòn tấn công phủ đầu vào bụng, ra được chốn triều ca để tụ hợp với anh Lú và anh Tư tạo thành "Tam anh Lú Bá Tư", chiến đấu chống lại anh Ba Lữ Bố đầy quyền lực hay không, đón đọc hồi sau sẽ rõ. (còn nữa)

Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh 
Read more…

Theo Lao Vào Cõi Ăn Mày?

04:46 |
“Lãnh đạo nào cũng kiệt xuất cả mà sao đất nước vẫn ăn mày?”
— Blogger Chung Do Kwan 
 Đinh Tấn Lực

Bà Nguyễn Thị Năm, còn được gọi là bà Cát Hanh Long, là người đã cất công che giấu và nuôi dưỡng các lãnh đạo Việt cộng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… trong thời gian đảng CSVN còn hoạt động bí mật. Hai con trai của bà, ông Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945, từng là chính ủy trung đoàn và đại đội phó bộ đội thông tin khi phong trào Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) được phóng tay phát động long trời lở đất rập theo mô thức “thổ địa cải cách” củaTrung cộng.

Thượng tầng lãnh đạo
Trong báo cáo trước Quốc hội kỳ 3 khóa I, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh: “Phương châm của cải cách ruộng đất là phóng tay phát động quần chúng nông dân”. Phóng tay, theo lời giải thích của ông Nguyễn Văn Trấn, nguyên Đại biểu Quốc hội khoá I, đại diện Sài Gòn-Chợ Lớn, có nghiã là lệnh cho phép “cứ việc làm mạnh thả cửa”. Nôm na cho các đội dễ hiểu là “đào tận gốc trốc tận rễ”.

Cộng thêm nhận định của cố vấn Trung cộng là “hổ đực hay hổ cái đều ăn thịt người cả”, bà Cát Hanh Long bị quy vào diện địa chủ/cường hào gian ác/bóc lột/phản quốc/có nợ máu, và là người đầu tiên bị xử bắn để làm bàn đạp đẩy mạnh phong trào đấu tố chia thực quả trên toàn quốc. Cả Chủ tịch Hồ Chí Minh lẫn Thủ tướng Phạm Văn Đồng bấy giờ đều ngoảnh mặt/im hơi/lặng tiếng.

Phong trào CCRĐ trắng xương ngập máu trong giai đoạn 1953-1956 khép lại bằng những vết thương không đời nào hàn miệng trong lòng dân Việt. Mọi lãnh đạo bấy giờ vẫn an nhiên, bởi Điều 50 của Hiến pháp 1946 có ghi: “Chủ tịch Nước không phải chịu một trách nhiệm nào, trừ khi phạm tội phản quốc”. Lãnh đạo, bấy giờ, chỉ tùy tiện giết dân, chưa được coi là phản quốc. Vài năm sau đận CCRĐ, Phạm Văn Đồng mới ký công hàm công nhận chủ quyền của Trung cộng trên vùng biển đảo của VN.

Non hai thập niên sau bản án tử hình vị nữ ân nhân cách mạng Cát Hanh Long, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, bấy giờ trong cương vị là lãnh đạo thủ phủ kinh tế miền Nam, cố tránh bước nhảy lăng ba chập chùng của người chủ tịch nước hay vị thủ tướng mù lòa trước đó, đã âm thầm dang tay cứu đỡ cho một vài người từng bao che cho cách mạng trong thời kỳ bưng biền, vào dịp Hà Nội phóng tay phát động chiến dịch tiêu diệt tư sản mại bản trong Nam, sau “thống nhất”. Ngay cả người thân cận của thủ tướng bị tù về tội tham nhũng trong dự án đường dây điện Bắc-Nam, cũng được ông Kiệt vào tận Chí Hòa thăm viếng/động viên.

Điều đó có thể được tuyên dương ở bề dày chữ “Nghĩa” của một nông dân Nam bộ, nhưng không thể được đánh giá cao ở góc cạnh pháp trị của một lãnh đạo đất nước hai miền vừa thống nhất: Suốt những năm dài từ vị trí đứng đầu thủ phủ miền Nam cho tới lúc bàn giao quyền thủ tướng chính phủ lại cho người kế nhiệm (là Phan Văn Khải), Ủy viên BCT Võ Văn Kiệt biết rõ hơn ai hết về các mối chằng chịt của hệ thống “lỗi cơ chế” đến mức trở thành tội ác có tổ chức, nhưng hiếm có lời phê phán hay hành động chỉnh đốn hệ thống lỗi cơ chế đó.

Cũng trong thời kỳ đó, hầu hết những thành quả được coi là ngoạn mục về mặt kinh tế (vươn lên từ chỉ số âm), đều bắt nguồn từ những cú “xé rào” các chính sách ngu xuẩn giết dân kiểu khác (hợp tác xã/kinh tế mới/ngăn sông cấm chợ…).

Ngược lại, về mặt chính trị, toàn bộ xã hội bị kềm hãm nghẹt thở bởi các loại hàng rào sắc lệnh/nghị quyết/nghị định. Nổi bật hàng đầu và vang danh cực độc là Nghị định 31/CP về “Quản chế Hành chính”, gồm 4 chương 28 điều, do chính Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ban hành ngày 14-4-1997, dùng để bắt giam mọi đối tượng manh nha có ý tưởng “xé rào” cái quyết tâm độc tài của đảng, mà không cần lệnh bắt hay thời hạn giam giữ, cũng không cần chứng cứ hay quy trình xét xử.

Nếu hành động bao che cho một vài thương gia thoát nạn Tiêu diệt Tư sản Mại bản được coi là “ơn đền”, thì Nghị định 31/CP này chính là xưởng đẻ của chiến dịch “oán trả”. Bất kỳ mọi dị biệt giữa công dân với nhà nước, chưa cần đến mức xung khắc/đối đầu/hiềm khích… đều dẫn đến tù đày, lao cải và quản chế. Theo đó, chẳng những mỗi người dân là một người tù dự khuyết, mà mỗi căn hộ còn là một nhà tù xây sẵn.

“Võ Văn Kiệt, nhà lãnh đạo kiệt xuất thời kỳ Đổi mới” là cách giật tít của VietnamNet một thời khốn khó vừa trải qua bấy giờ, với một số danh ngôn còn được truyền tụng hàng năm nhân ngày giỗ của ông. Thế nhưng, những điều phát biểu của ông Kiệt, dù có làm cho một vài trái tim thổn thức về một VN không của riêng ai hay đảng nào, hoặc một sự kiện khiến triệu người vui đồng thời làm triệu người buồn v.v…, nhưng ít ai thấy ra ông đã dám va chạm/cọ sát vào cốt lõi của nguồn gốc sự sai trái và đặc tính vô phương cứu chữa của hệ thống “lỗi cơ chế” đã thành tội ác có tổ chức nói trên, so với một số “nguyên” lãnh đạo khác, như ông Nguyễn Văn An, chẳng hạn. Và nói cho cùng thì, tiếc thay, cả hai ông, cùng với một số đồng chí khác nữa từng ở phẩm trật ủy viên TW hay ủy viên BCT, chỉ “mở miệng” khi đã về hưu.

Sau nhiệm kỳ của Phan Văn Khải là một lãnh đạo kiệt xuất khác: Nguyễn Tấn Dũng, có tên gọi thân mật là đồng chí 3Dũng, vang danh với những bài cậy đăng trên báo rác của Đức và Hàn, để tự PR. 3Dũng cũng nổi tiếng không kém về tiến trình gom tụ tất cả các Tổng Cty, ngân hàng và Tập đoàn kinh tế quy dưới trướng của phủ thủ tướng. Ở cuối nhiệm kỳ một của 3Dũng, hàng loạt tập đoàn kinh tế mệnh danh quả đấm thép liên tiếp hóa bùn, bong bóng bất động sản vỡ ran như pháo tép, nợ xấu nuốt gọn GDP, thị trường chứng khoán thủng đáy, chỉ số lạm phát thủng trần,… nhưng tay thủ tướng chính chủ vẫn vượt thoát trận càn của BCT và cả quốc hội ở đầu nhiệm kỳ 2.

Cũng trong triều đại này, thượng tầng đảng bị tách làm nhiều mảnh, chỉ còn lay lắt dính vào nhau ở mẫu số chung là thậm hèn với giặc, cực ác với dân. Cả bọn làm ngơ mặc cho lũ giặc bá quyền chiếm trọn Biển Đông và cả thị trường hàng hóa của ta. Đến mức bênh vực cho tàu giặc cắt cáp tàu ta là …(vô tình!) “Tàu cá Trung Quốc lại làm đứt cáp tàu Bình Minh 02”. Lại còn quay dáo về phóng tay trừng trị những công dân yêu nước xuống đường tuần hành phản đối chủ trương lấn chiếm và hành động hung hãn của giặc Bắc.

Tổng bí thư đảng thì làm dáng, vừa trách cứ thanh niên vô cảm đối với tình hình đất nước, lại vừa chỉ đạo tống người yêu nước vào các trại phục hồi nhân phẩm, bắt giam hàng loạt thanh niên Công giáo, tùy tiện gia hạn án giam bloggers, áp án các luật sư hoạt động vì dân chủ/nhân quyền bằng các tội danh vu vơ, thậm chí, xúc phạm thân thể cả nữ blogger

Chủ tịch nước, cùng phe với tổng bí thư đảng, không điều động nổi BCT để kỷ luật đối thủ, cũng chẳng dám nêu tên thật của hắn mà chỉ dám xách mé là “đồng chí X”, rồi núp bóng bên dưới lời kêu gọi nhân dân mạnh dạn tố cáo tham nhũng, hoặc xúi giới luật sư góp ý về một rừng luật sai trái hiện hành… Nhưng chẳng dám đề cập đến việc cải sửa hiến pháp, lại trốn biệt tăm khi dân oan khiếu kiện đòi công lý…
*
Toàn bộ non thế kỷ đất nước sang tay lãnh đạo, từ triều đại Phạm Văn Đồng tới Nguyễn Tấn Dũng, đã (vô tình?) nảy bật ra những điểm mấu chốt vô phương che đậy:

  1.  XHCN là một hệ tư tưởng lạc hậu đầy sai lầm. Định hướng XHCN là mũi tên chỉ xuống vực thẳm. Nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN là sân sau của đại gia tư bản đỏ.
  2. Dàn lãnh đạo “kiệt xuất” dẫn nhau đi thụt lùi và đưa đất nước vào thảm họa kinh tế và gông cùm nô lệ, hết Liên Xô rồi tới Trung cộng, nhân danh công trạng chiến thắng Mỹ-Ngụy.
  3.  Mọi biện pháp “đổi mới” đều mang tính chắp vá, đối phó tình thế và mị dân. Hệ quả là một nền sản xuất gia công của một dân tộc bị đày làm mọi thiên hạ.
  4. Mọi thất bại kinh tế, vĩ mô lẫn vi mô, dù nhấn chìm nhân dân vào rá gạo bó rau và nợ phải trả, đều được bình thường hóa như tin thời tiết, và không một ai chịu trách nhiệm.
  5. Quân đội, dưới cây gậy chỉ huy của nền chính trị tay sai, không còn khả năng bảo vệ cương thổ nước nhà, lại có nhiều xác suất trở thành công cụ đàn áp nhân dân.
  6. Công an, công khai và chính thức trở thành lực lượng khủng bố đỏ, sẵn sàng giết dân bằng mọi giá và mọi sở trường khủng bố mệnh danh là “nghiệp vụ”.
  7. Đảng viên các cấp, từ xã ấp lên tới TW, đều thể hiện tính độc lập với nhau và ngày càng dày đặc những phát biểu cực kỳ ấn tượng, nổi tiếng nhất là định nghĩa mới về tự do…
  8. Biện pháp phê và tự phê đã trở thành trò sơn đông thuốc dán ngoài chợ. Điểm tựa Hồ Chí Minh gãy vụn. Các hội nghị quán triệt nghị quyết là những dịp nhậu miễn phí.
  9.  Mọi chức vụ, cả bên đảng, chính phủ lẫn MTTQ, đều có giá biểu. Cả ba hệ thống tròng chéo này hoạt động tương tự nhưng kém hiệu quả hơn cả siêu thị Big-C.
  10.  Sinh hoạt nổi cộm/rôm rả nhất của Tuyên giáo TW là quy trách nhiệm thoái hóa mọi mặt của đảng cho thế lực thù địch. Sự lúng túng càng cao thì việc bắt người càng nhặt.
  11. Ngay tại thượng tầng, mức độ phân rã lãnh đạo đã rõ ràng trên từng nét mặt, từng lời nói, từng cơ hội… với động lực đấu đá từ những “Nhóm lợi ích nhân danh ổn định chính trị”.
  12.  Cốt lõi của mọi cốt lõi, chính bởi cái “lỗi hệ thống” không thể chỉnh sửa, vì nó bị phủ trùm bởi các biện pháp kinh tế vá víu nhân danh giữ gìn nguyên trạng chính trị nuôi lỗi.
  13.  Không chỉ nhân dân, chính những đảng viên các phe các phái cũng đã thấy ra những điểm mấu chốt đó, và đã có hiện tượng lời nói đi đôi với hành động, ngay khi còn tại chức.
*
Cựu ủy viên BCT Nguyễn Văn An, khi về hưu, đã trả lời phỏng vấn đài ngoại rằng lãnh đạo CSVN cần: “đổi mới tư duy toàn diện và triệt để, cả kinh tế và chính trị, thì chúng ta mới khắc phục được lỗi hệ thống”… Bằng không, đảng sẽ nhận lãnh hệ quả khó lường của một cuộc thay đổi quy mô từ bên trong: “Những người cộng sản phá Đảng không phải chỉ là những người cộng sản phản bội Đảng, những người cộng sản bị kẻ thù mua chuộc, bị diễn biến hòa bình,… Mà phần nhiều lại chính là những người cộng sản chân chính, những người cộng sản không muốn bảo vệ Đảng của mình nữa, vì thực tế Đảng của mình đã thoái hóa biến chất mất rồi, nhất là vì Đảng của mình đã phạm sai lầm có tính hệ thống mà không nhận ra được và không khắc phục được. Đảng đã trở thành lực lượng cản trợ dân chủ, tự do, cản trợ sự phát triển của xã hội. Đảng đã trở thành ông Vua tập thể, đã trở thành Đảng trị mất rồi”.

Còn theo Tướng Trần Độ, giải pháp cho VN là: “Đảng Cộng sản phải tự mình từ bỏ chế độ độc đảng, toàn trị, khôi phục vai trò, vị trí vốn có của Quốc hội, Chính phủ. Phải thực hiện đúng Hiến pháp, tức là sửa chữa các đạo luật chưa đúng tinh thần Hiến pháp. Đó là phải có những đạo luật ban bố quyền tự do lập hội, lập đảng, tự do ngôn luận, luật báo chí, xuất bản. Sửa chữa các luật bầu cử ứng cử tự do, từ bỏ quyền quyết định của cơ quan tổ chức Đảng, trừ bỏ ‘hiệp thương’ mà thực chất là gò ép”.

Nhiều năm trước đó nữa, trước cả Đại hội VII, khi còn tại chức, cựu ủy viên BCT Trần Xuân Bách đã khuyến cáo: “Tất cả các nước XHCN đều nằm trong sự vận động để tiến lên, đều có những mâu thuẫn lớn, đều phải phá vỡ sức đè nén của những cái cũ, không anh nào có thể yên trí mình ổn định được. Có khi tuần này còn huênh hoang, tuần sau đã bị đảo lộn”.

Ông nhấn mạnh: “Dân chủ không phải là ban ơn, không phải là mở rộng dân chủ hay dân chủ mở rộng… Dân chủ là quyền của dân, với tư cách là người làm nên lịch sử, không phải là ban phát – do tấm lòng của người lãnh đạo này hay người lãnh đạo kia. Thực chất của dân chủ là khơi thông trí tuệ của toàn dân tộc và đưa đất nước đi lên kịp thời đại…”.

Sau cùng, ông kết luận: “Vấn đề đặt ra lúc này là phải đổi mới đồng bộ, tổng thể, cả cơ chế kinh tế lẫn cơ chế chính trị”.

Cái “lúc này” mà ông nói đó là ngày 13-12-1989, tức là cách nay gần 2 con giáp. Bài phát biểu Những vấn đề Việt Nam của ông Trần Xuân Bách vừa được trích đoạn là do Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ quay ronéo và phổ biến, được nxb Trăm Hoa ở California in lại năm 1992.
*
Gần gạnh với các chiến hữu trong Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ, là những người từng phát động hoặc tham dự các cuộc biểu tình chống chính phủ Sài Gòn từ trước năm 1975.

So với tay tổng bí thư đảng hay chủ tịch nước ấm ớ nói trên, thì nay, chính các chiến hữu đó là những người thấy ra rõ nhất sự chính xác đến mức chuẩn trong những nhận định ngay vào lúc còn tại chức của ông Trần Xuân Bách. Và, ngay cả khi đang còn đương chức, ông Hồ Ngọc Nhuận đã cùng các chiến hữu một thời (Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Tương Lai, Hồ Cương Quyết…) hiển thị những hành xử đúng theo lương tâm và đòi hỏi không ít lòng can đảm và tự trọng.

Có phải vì chính họ thấy ra bản thân mình từng “phóng lao” bằng lý tưởng trong sáng của một thời tuổi trẻ, rồi mất nhiều thập niên gặm nhấm nỗi đau đưa đất nước vào cõi ăn mày, nhưng nhất định là không “theo lao” để lãnh sổ hưu?

Có khiên cưỡng lắm không để bảo là từ “thù lao” có một nghĩa khác thường? Hay “giải lao” là giải phóng nỗi lao đao của dân tộc?

Không ai chắc. Người ta chỉ có thể mường tượng ra một tương lai gần, trong đó, những kẻ ám hại trù úm một người có tầm nhìn xa và đi trước thời cuộc như ông Trần Xuân Bách, đặc biệt là Đỗ Mười, đã chìm mất tăm dưới lớp bùn nhơ lịch sử có tên là XHCN.

Cái lóng lánh còn lại, chính là ý nghĩa cặp đối của Hà Sĩ Phu tiên sinh:

“Đường XUÂN đã hướng đa nguyên, sao để ước mơ về Chín suối?
Chiếc BÁCH giữa dòng đơn độc, âu đành duyên nợ với Ba sinh!”

01-01-2013 – Kỷ niệm 7 năm ngày mất cựu UV/BCT Trần Xuân Bách.
Blogger Đinh Tấn Lực
Read more…

Nỏ Thần của người Việt

00:21 |
Minh Văn (Việt Nam)

Những ai từng biết đến sự tích Nỏ Thần An Dương Vương thì đều hiểu rằng: Đó là hình tượng ẩn dụ về tính đoàn kết và lòng yêu nước của người Việt, điều kiện tiên quyết để tạo nên sức mạnh vô địch chống mọi kẻ thù xâm lược. Và điều đó đã được người xưa hình tượng hoá bằng biểu tượng Nỏ Thần bất hủ. Mất đi sự đoàn kết và lòng yêu nước là mất đi sức mạnh của một dân tộc, cũng như mất đi Nỏ Thần quý báu đó vậy.

Chuyện kể rằng: Sau khi An Dương Vương xây thành Cổ Loa, thần Kim Quy trao cho ông một chiếc móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Chiếc Nỏ Thần được tướng quân Cao Lỗ chế tạo thành công, với cái lẫy được làm từ móng chân của thần Kim Quy. Nỏ Thần có thể bắn một lần được hàng trăm mũi tên và bách phát bách trúng. Chiếc nỏ lớn và rất cứng, phải là người lực sĩ mới giương nổi. An Dương Vương quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng để gần bên cạnh.

Lúc bấy giờ Triệu Đà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân xâm lược Âu Lạc, nhưng vì An Dương Vương có nỏ thần nên quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều. Triệu Đà thấy dùng binh không lợi bèn xin giảng hoà, mặt khác cho con là Trọng Thuỷ sang cầu thân nhưng thực chất là tìm cách để lấy trộm lẫy của nỏ thần. An Dương Vương không hề nghi ngờ gì cả, vả lại ông tin tưởng vào nỏ thần nên lơ là mất cảnh giác. Trọng Thuỷ sau khi lấy trộm được chiếc lẫy của nỏ thần bèn xin phép An Dương Vương để về nước thăm cha.

Biết được bí mật của nỏ thần, lại có được chiếc lẫy trong tay nên Triệu Đà cả mừng và lập tức mang quân xâm chiếm Âu Lạc. Hay tin quân giặc đang đến gần nhưng An Dương Vương vẫn chủ quan vì có nỏ thần. Đến khi quân giặc tiến đến sát chân thành ông mới lệnh cho quân lính mang nỏ thần ra để giết giặc. Nhưng nỏ thần đã bị mất lẫy, vì vậy mà không có được sức mạnh như xưa. Quân Triệu Đà reo hò xông vào phá thành, trước sức mạnh như vũ bão của quân địch, An Dương Vương đành phải bỏ thành và mang theo con gái là Mỵ Châu chạy trốn.

Câu chuyện mất nước của Thục Phán An Dương Vương là một bài học đắt giá, vì vậy mà mọi thế hệ người Việt đều luôn đề cao cảnh giác trước bọn giặc phương Bắc đầy mưu mô quỷ quyệt.

Ngày nay, có một bọn hậu duệ lại không cần biết đến kinh nghiệm đó của cha ông, chúng quên đi bài học đau đớn mà tiền nhân đã truyền dạy. Vì vậy mà đất nước Việt Nam ngày nay đang sắp bị mất một cách toàn diện trước bọn giặc Bắc phương. Sở dĩ có điều đó là vì bọn hậu duệ này đi tôn thờ một thứ chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng nào đó mà đành nhẫn tâm bán rẻ đất nước quê hương cho kẻ thù. Bọn bán nước này đã không đợi kẻ địch tìm cách phá hoại nỏ thần mà tự chúng phá đi cái lẫy thần của người Việt. Chúng đàn áp và bắt bớ những người yêu nước dám đứng lên chống quân xâm lược. Một mặt chúng lừa dối và ngu dân để họ không còn quan tâm gì đến vận mệnh đất nước. Người dân vì thế mà mất đi lòng tự hào dân tộc, quên đi cội nguồn và lịch sử của ông cha. Vì vậy mới có câu chuyện sau:

“Trong giờ dạy Sử, cô giáo đang giảng bài. Chợt nhìn thấy một cậu học sinh ở bàn cuối đang gối đầu lên bàn ngủ ngon lành, cô liền gọi cậu ta dậy và hỏi:

- Em cho cô biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương?

Cậu học trò chưa tỉnh hẳn, gãi đầu gãi tai rồi ấp úng:

- Thưa cô, em...em không lấy ạ!

Nghe thấy vậy, cô giáo giận đỏ mặt, liền gọi lớp trưởng đứng dậy trả lời câu hỏi. Lớp trưởng trả lời:

- Thưa...thưa cô, cũng không phải là em lấy ạ. Cô cứ cho lục soát cặp thì rõ ạ!...

Vừa lúc này thì thì trống điểm giờ ra chơi. Cô giáo giận giữ xách cặp đi ra khỏi lớp, đến Văn phòng nhà trường thì gặp thầy chủ tịch Công đoàn. Cô liền phân ưu với thầy:

- Học trò bây giờ không chịu học sử gì cả. Tôi hỏi ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không em nào biết, thật là tức quá đi thôi!

Thầy chủ tịch Công đoàn liền lên tiếng trấn an:

- Đằng nào thì cũng mất rồi, cô tức giận làm gì cho mệt. Hỏi chúng nó giá chiếc nỏ đó bao nhiêu tôi sẽ bỏ tiền Công đoàn ra mà đền, thế là xong chuyện.”.

Thưa quý vị, nước Việt ngày nay như thế thì thử hỏi làm sao mà không mất nước? Bên trong thì cái lẫy nỏ thần của người Việt đã bị đảng Cộng sản bẻ gẫy. Bên ngoài thì giặc phương Bắc đang xâm chiếm biển đảo. Mối an nguy của đất nước đang hiện hữu từng phút từng giây.

Ôi! Nỏ Thần của người Việt đang ở nơi đâu?

© VAOL



Nguồn:

Nỏ Thần của người Việt - Blog Minh Văn (Việt Nam) ngày 22 tháng tám năm 2012
Read more…