THÔNG BẠCH: Tu Viện Namgyal của Đức Dalai Lama Xin Yểm Trợ Để Hoàn Tất Công Trình Xây Chùa

09:30 |

THÔNG BẠCH
Tu Viện Namgyal của Đức Dalai Lama Xin Yểm Trợ Để Hoàn Tất Công Trình Xây Chùa
THỜI LUÂN QUỐC ĐỘ (Land of Kalachakra) tại Ithaca, New York

Kính gởi quý đồng hương và quý Phật tử thân mến,

Viện Phật Học Namgyal tại Ithaca, New York được thành lập vào năm 1992, là chi nhánh duy nhất của tu viện Namgyal (tu viện chính của Đức Dalai Lama) nằm bên ngoài quốc gia Ấn Độ. Viện Phật Học Namgyal tại New York là một tổ chức phi lợi nhuận, được hoạt động và phối hợp với tu viện Namgyal chính tại Dharamsala-Ấn Độ, đặt dưới sự lãnh đạo và hướng dẫn của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Viện Phật Học Namgyal đang có công trình xây cất một ngôi chùa có tên là Thời Luân Quốc Độ (Land of Kalachakra-biểu tượng kêu gọi hòa bình cho thế giới), đã được khởi công xây dựng từ năm 2006 theo hình đồ Mạn-Đà-La Thời Luân Kim Cang (Kalachakra Mandala). Hiện nay, các dự án chính đã xây xong, và các công trình xây dựng còn lại đang bị đình hoãn vì ngân quỹ hạn chế đến nay đã hơn 6 năm mà vẫn chưa hoàn tất được.

Tu viện mới ở New York sẽ cung ứng nhu cầu tu học với các nơi chốn dành cho quý Phật tử, bao gồm các căn thất để thực tập thiền quán theo mùa, phòng ốc cho khách vãng lai, và các tịnh cư riêng để nhập thất. Khu Tăng xá dành cho các Tăng Lữ, cũng như điện thất của Đức Đạt Lai Lạt Ma và của bậc Sư Thầy cấp cao cũng sẽ được xây cất tại đây.

Tu viện Namgyal uớc mong quý Phật tử phát tâm yểm trợ, hùn phước, cúng dường, cho ngôi chùa được sớm hoàn thành. Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ khánh thành khi tu viện hoàn tất.

Quý Phật tử hoan hỷ phát bồ đề tâm tạo công đức, cúng dường đến chùa Thời Luân, tu viện của Đức Đạt Lai Lạt Ma, với ước nguyện góp phần vào việc xây dựng hòa bình thế giới,

Xin ghi chi phiếu hoặc money order đề trả:

NAMGYAL MONASTERY
Memo: To build Kalachakra temple in NY


Và gởi về:

P.O. BOX 23807
PLEASANT HILL, CA 94523


Tu viện Namgyal thành kính tri ân và cảm niệm công đức.

_()_ Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát _()_

Tất cả tịnh tài đóng góp sẽ được tu viện Namgyal tại New York gởi biên nhận để khấu trừ thuế.

Xin quý vị liên lạc: (510) 541-1943 để biết thêm thông tin

oOo

Tâm thư hổ trợ của Đức Đạt Lai Lạt Ma (Letter Of Support)
Đạt Lai Lạt Ma

Kính gởi quý vị,

Tu viện Namgyal đã được thành lập tại Lhasa, Tây Tạng, vào thế kỷ thứ 16 bởi Đức Dalai Lama đời thứ nhì, Gendun Gyatso, với chủ yếu là để giúp Ngài trong việc thực hiện các hoạt động tôn giáo. Kể từ đó, tu viện này được xem là tu viện cá nhân của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Ngay sau khi bị chuyển sang cuộc sống lưu vong vào năm 1959, Tu viện Namgyal đã được tái lập tại Dharmasala, Ấn Độ. Bên cạnh vai trò truyền thống giúp Đức Đạt Lai Lạt Ma trong lãnh vực hoạt động tôn giáo, một chương trình nghiên cứu kinh điển Phật giáo triết học, bổ sung các thực hành Mật tông tại Tu Viện, cũng đã được giới thiệu. Bằng cách này, tu viện sẽ tiếp tục bảo trì và tạo nên một nhận thức sâu sắc hơn về Phật giáo Tây Tạng.

Viện Phật Học Namgyal tại Ithaca, New York được thành lập vào năm 1992 và là chi nhánh duy nhất của tu viện Namgyal nằm bên ngoài quốc gia Ấn Độ. Với mục đích cung cấp giáo lý Phật giáo Tây Tạng đích thực trong tinh thần bất-tông-phái (non-sectarian) của tu viện nhằm đẩy mạnh sự đối thoại giữa các học giả phương Tây, các hàng Tăng lữ và các Pháp Sư Tây Tạng. Viện Phật Học cũng nhằm để hoạt động như một trung tâm văn hóa Tây Tạng, đặc biệt tập trung vào việc cung cấp hổ trợ văn hoá cho cộng đồng Tây Tạng tại địa phương của thành phố Ithaca, cũng như phục vụ cho các tha nhân khác tại Hoa Kỳ.

Vị trí hiện tại của Tu viện không thể thực hiện được các hoạt động trên. Vì vậy, mới đây Tu viện đã mua được một mảnh đất và lên kế hoạch để xây cất một tu viện mới. Để việc Phật sự được thành tựu, một chương trình vận động gây quỹ đang được mở ra để giúp cho việc xây dựng tu viện sẽ được bắt đầu tiến hành vào mùa xuân này.

Xin chân thành đa tạ và tri ân sâu sắc những tấm lòng hảo tâm bảo trợ, đóng góp, cúng dường của quý vị đến Tu Viện để công trình xây dựng đạt được thành tựu một cách viên mãn.

Ngày 2 tháng 2 năm 2006
Ký tên
Đạt Lai Lạt Ma thứ 14



Tác giả gửi đến VANGANH.INFO


Read more…

Tu Viện Namgyal Xin Yểm Trợ Để Hoàn Tất Công Trình Xây Chùa

14:02 |
THÔNG BẠCH 

Tu Viện Namgyal Xin Yểm Trợ Để Hoàn Tất Công Trình Xây Chùa
THỜI LUÂN QUỐC ĐỘ (Land of Kalachakra) của Đức Dalai Lama tại Ithaca, New York

Chư Tăng tu viện Namgyal  và Thầy Tenzin Choesang. Photo thiện nguyện viên Bích Kiều cung cấp

Kính gởi quý đồng hương và quý Phật tử thân mến,

Công trình được  xây cất từ năm 2006
đến nay đã hơn 6 năm vẫn chưahoàn tất
vì thiếu hụt ngân quỹ. Photo thiện nguyện
viên Bích Kiều cung cấp

Viện Phật Học Namgyal tại Ithaca, New York được thành lập vào năm 1992, là chi nhánh duy nhất của tu viện Namgyal (tu viện chính của Đức Dalai Lama) nằm bên ngoài quốc gia Ấn Độ. Viện Phật Học Namgyal tại New York là một tổ chức phi lợi nhuận, được hoạt động và phối hợp với tu viện Namgyal chính tại Dharamsala-Ấn Độ, đặt dưới sự lãnh đạo và hướng dẫn của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Viện Phật Học Namgyal đang có công trình xây cất một ngôi chùa có tên là Thời Luân Quốc Độ (Land of Kalachakra-biểu tượng kêu gọi hòa bình cho thế giới), đã được khởi công xây dựng từ năm 2006 theo hình đồ Mạn-Đà-La Thời Luân Kim Cang (Kalachakra Mandala). Hiện nay, các dự án chính đã xây xong, và các công trình xây dựng còn lại đang bị đình hoãn vì ngân quỹ hạn chế đến nay đã hơn 6 năm mà vẫn chưa hoàn tất được.

Tu viện mới ở New York sẽ cung ứng nhu cầu tu học với các nơi chốn dành cho quý Phật tử, bao gồm các căn thất để thực tập thiền quán theo mùa, phòng ốc cho khách vãng lai, và các tịnh cư riêng để nhập thất. Khu Tăng xá dành cho các Tăng Lữ, cũng như điện thất của Đức Đạt Lai Lạt Ma và của bậc Sư Thầy cấp cao cũng sẽ được xây cất tại đây.

Tu viện Namgyal uớc mong quý Phật tử phát tâm yểm trợ, hùn phước, cúng dường, cho ngôi chùa được sớm hoàn thành. Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ khánh thành khi tu viện hoàn tất.

Quý Phật tử hoan hỷ phát bồ đề tâm tạo công đức, cúng dường đến chùa Thời Luân, tu viện của Đức Đạt Lai Lạt Ma, với ước nguyện góp phần vào việc xây dựng hòa bình thế giới,

Xin ghi chi phiếu hoặc money order đề trả:

NAMGYAL MONASTERY
Memo: To build Kalachakra temple in NY

Và gởi về:

P.O. BOX 23807
PLEASANT HILL, CA 94523

Tu viện Namgyal thành kính tri ân và cảm niệm công đức.

Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát

Tất cả tịnh tài đóng góp sẽ được tu viện Namgyal tại New York gởi biên nhận để khấu trừ thuế.

Xin quý vị liên lạc: (510) 541-1943 để biết thêm thông tin

Tâm thư hổ trợ của Đức Đạt Lai Lạt Ma (Letter Of Support)

Đạt Lai Lạt Ma

Kính gởi quý vị,

Tu viện Namgyal đã được thành lập tại Lhasa, Tây Tạng, vào thế kỷ thứ 16 bởi Đức Dalai Lama đời thứ nhì, Gendun Gyatso, với chủ yếu là để giúp Ngài trong việc thực hiện các hoạt động tôn giáo. Kể từ đó, tu viện này được xem là tu viện cá nhân của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Ngay sau khi bị chuyển sang cuộc sống lưu vong vào năm 1959, Tu viện Namgyal đã được tái lập tại Dharmasala, Ấn Độ. Bên cạnh vai trò truyền thống giúp Đức Đạt Lai Lạt Ma trong lãnh vực hoạt động tôn giáo, một chương trình nghiên cứu kinh điển Phật giáo triết học, bổ sung các thực hành Mật tông tại Tu Viện, cũng đã được giới thiệu. Bằng cách này, tu viện sẽ tiếp tục bảo trì và tạo nên một nhận thức sâu sắc hơn về Phật giáo Tây Tạng.

Viện Phật Học Namgyal tại Ithaca, New York được thành lập vào năm 1992 và là chi nhánh duy nhất của tu viện Namgyal nằm bên ngoài quốc gia Ấn Độ. Với mục đích cung cấp giáo lý Phật giáo Tây Tạng đích thực trong tinh thần bất-tông-phái (non-sectarian) của tu viện nhằm đẩy mạnh sự đối thoại giữa các học giả phương Tây, các hàng Tăng lữ và các Pháp Sư Tây Tạng. Viện Phật Học cũng nhằm để hoạt động như một trung tâm văn hóa Tây Tạng, đặc biệt tập trung vào việc cung cấp hổ trợ văn hoá cho cộng đồng Tây Tạng tại địa phương của thành phố Ithaca, cũng như phục vụ cho các tha nhân khác tại Hoa Kỳ.

Vị trí hiện tại của Tu viện không thể thực hiện được các hoạt động trên. Vì vậy, mới đây Tu viện đã mua được một mảnh đất và lên kế hoạch để xây cất một tu viện mới. Để việc Phật sự được thành tựu, một chương trình vận động gây quỹ đang được mở ra để giúp cho việc xây dựng tu viện sẽ được bắt đầu tiến hành vào mùa xuân này.

Xin chân thành đa tạ và tri ân sâu sắc những tấm lòng hảo tâm bảo trợ, đóng góp, cúng dường của quý vị đến Tu Viện để công trình xây dựng đạt được thành tựu một cách viên mãn.

Ngày 2 tháng 2 năm 2006

Ký tên
Đạt Lai Lạt Ma thứ 14






Công trình được  xây cất từ năm 2006 đến nay đã hơn 6 năm vẫn chưa hoàn tất vì thiếu hụt ngân quỹ. Photo
thiện nguyện viên Bích Kiều cung cấp



Kính gởi bổn báo VàngAnhOnLine,

Bích Kiều, thiện nguyện viên của tu viện Namgyal (tu viện chính của Đức Dalai Lama), kính xin ban điều hành cho post đăng giúp bản thông bạch này của tu viện của Đức Ngài từ đây until July/2013.

Thay mặt tu viện Namgyal, xin chân thành grateful for your kindness.
Kính chào,

Bích Kiều
Read more…

Ông nghĩ gì lúc Đức Giáo Hoàng từ xin thoái vị?

16:30 |

ÔNG NGHĨ GÌ LÚC ĐỨC GIÁO HOÀNG XIN THOÁI VỊ?

(Viết tặng một người bạn học cùng trường, cùng tuổi)

Ông nghĩ gì lúc nghe tin Đức Giáo Hoàng xin thoái vị?
Khi Ngài vừa mới tiếp ông cách đó hai mươi ngày[1]
Trải sáu trăm năm rồi mới có một lần như thế
Một vị Giáo Hoàng xin từ chức hôm nay!

Khi tiếp kiến ông, Đức Giáo Hoàng đã đề cập những gì?
Ngài đã hỏi ông về cuộc đàn áp giáo dân Con Cuông năm ngoái?[2]
Về việc chiếm dụng đất của Nhà Thờ Thái Hà làm Ngài lo ngại?[3]
Hay về vụ dân Xứ Đạo Cồn Dầu bị cưỡng bức chuyển đi?[4]

Ông chỉ cần đánh bóng tuổi tên nên Ngài hỏi gì chẳng được
Giáo dân Việt Nam là công việc nội bộ của Việt Nam
Lần này về ông sẽ xiết chặt xiềng gông hơn trước
Để không ai còn dám ngồi mơ cầu cứu Vatican!

Phải tiếp một nhà lãnh đạo ít yêu dân chắc Ngài buồn lắm
Biết nói gì với một chính khách luôn căm hận giáo dân?
“Xây thêm một Nhà Thờ là bớt được trăm nhà ngục!”
Mà tại Việt Nam có thời nhà ngục gấp trăm lần!

Sự kiện Giáo Hoàng từ chức cũng làm ông không thể hiểu
Vì ở Việt Nam khái niệm từ chức đâu thấy viết ở sách nào?
Có tội thì đổ lỗi cho khách quan chứ ai dại gì từ chức
Vừa mất bổng lộc trời cho thêm dư luận xôn xao!

Ngài thờ Đức Chúa nên khi thấy sức yếu tuổi già thì thoái vị
Còn ông không thờ thánh thần mà chỉ thờ cụ mình thôi
Những năm cuối đời cụ yếu đau nhưng đâu xin từ chức
“Bảy mươi tuổi vẫn còn xuân” sao ông dám nghỉ ngơi?

Phải chi Đức Giáo Hoàng sống độc thân nên từ chức cũng dễ?
Nhưng ông còn có vợ con, biết ai sẽ thương chúng mai này?
Ông lại còn trách nhiệm giữ gìn tình anh em hữu nghị
Giữa Việt Nam, Trung Hoa xưa cụ đã đắp xây!

Ông còn phải giáo dục thế hệ trẻ biết vâng theo lời cụ
Phải luôn khắc ghi công ơn của người đồng chí láng giềng
Xưa cụ đã dâng Hoàng Sa thì nay ông cũng muốn ghi dấu ấn
Giúp “bạn” hợp thức “Đường Lưỡi Bò” trên biển đảo linh thiêng!

Ngày 17 tháng 2 vừa rồi ông đã thành công khi chặn được
Những người dân đi thăm Nghĩa Trang anh bộ đội năm nào
Đã hi sinh vì Tổ Quốc trong cuộc Chiến Tranh Biên Giới[5]
Nhạy cảm thế ai khơi lại làm gì nhỡ “bạn” giận thì sao?

Ông phải quán triệt toàn đảng, toàn dân tư tưởng của cụ mình vĩ đại
Làm cho kẻ thù bên trong bên ngoài không chia rẽ được chúng ta!
Nếu người lãnh đạo có lỡ cưỡng chế, giết chết người thì góp ý
Không nên đưa vụ việc lên báo đài làm phương hại quốc gia!

Cuối Năm Rồng, ông đã làm cho một bầy sâu bị lòi hết đuôi ra
Năm Rắn này sẽ ra tay, đuôi sâu nào đã bị lộ ra ông chặt hết!
Ông không đánh vào đầu sâu bởi muốn giữ gìn đoàn kết
Giữa anh em cùng giai cấp, tình đồng chí xót xa!

Ông sẽ khuyên đồng chí Ếch biết noi theo gương cụ
Sống một đời thanh cao minh bạch chẳng vợ con
Cụ là “già làng” của dân tộc Việt Nam đau khổ
Là “vừng trời đông” soi biển đảo, núi non!

Vậy nay xin thưa với đồng bào,
Ông không thể bắt chước Đức Giáo Hoàng xin từ chức
Cũng như Điều 4 Hiến Pháp 1992 sẽ “còn mãi” với nhân quần
Đảng lãnh đạo đất nước đã quen nên bỏ làm sao được?
Ai đòi bỏ Điều 4 Hiến Pháp VN năm 92 là
“Chống Đảng, chống Nhân Dân”!

Hà Nội, 22/2/2013
Ts. Đặng Huy Văn

Tác giả gửi đến VANGANH.INFO

[1]- Ngày 22/1/2013, Đức Giáo Hoàng Biển Đức (Benedict) 16 đã tiếp kiến Đoàn Đại Biểu Đảng Cộng Sản Việt Nam khi đoàn sang thăm Tây Âu.

[2]- Ngày 1/7/2012, linh mục G.B. Nguyễn Đình Thục đến dâng Thánh Lễ cho các giáo dân tại Giáo Điểm Con Cuông đã bị một nhóm côn đồ được nhà cầm quyền huyện Con Cuông thuê chặn lại và đánh linh mục bị thương. Nhận được tin Cha bị đánh, giáo dân đang có mặt tại Nhà Nguyện đã kéo đến để ngăn lại thì đã bị nhóm côn đồ trên đánh đập rất dã man. Có rất nhiều người phải nhập viện để cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Sau vụ này, giáo dân nhiều nơi trong tỉnh Nghệ An đã nổi lên để ủng hộ giáo dân Con Cuông thì đã bị chính quyền Nghệ An điều động hàng trăm công an, bộ đội có vũ khí và xe pháo yểm trợ đàn áp và đã bắt bỏ tù hàng chục giáo dân của Giáo Điểm Con Cuông.

[3]- Nhà Thờ Thái Hà ở Phố Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội. Năm 2008, Giáo Xứ Thái Hà đã đòi lại khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng thuộc sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế đã bị nhà nước mượn cho Cty May Chiến Thắng sử dụng. Cuộc đòi đất đã bị đàn áp dẫn đến 7 người bị bắt giam. Tháng 10/2011 lại xẩy ra một vụ cưỡng chiếm đất của Giáo Xứ Thái Hà khác gần đó để Bệnh Viện Đống Đa xây dựng trạm xử lý nước thải.

[4]- Cồn Dầu là một Xứ Đạo tại thành phố Đà Nẵng. Tháng 5/2010 đã có biến cố đám tang cụ bà Hồ Nhu diễn ra trước nghĩa trang Cồn Dầu. Có cả gần 500 công an, cảnh sát 113 đến đàn áp, đánh người, cướp quan tài. Liền sau đó đến nay, giáo dân Xứ Đạo Cồn Dầu đã bị cưỡng chế đất đai mà giáo dân Xứ Đạo Cồn Dầu đã khai khẩn hàng mấy chục năm nay, nếu ai không chịu di dời liền bị đàn áp.

[5]- Cuộc Chiến Tranh Biên Giới phía Bắc bắt đầu lúc 4 giờ 25 phút sáng sớm ngày 17/2/1979 do “các đồng chí láng giềng” Trung Quốc phát động gồm nửa triệu quân và hàng ngàn xe tăng đại bác tràn qua 6 tỉnh Biên Giới gồm Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu. Cuộc chiến kéo dài một tháng và đã giết chết hàng vạn bộ đội và dân thường Việt Nam. Do bị lấn cột mốc Biên Giới nên nhiều ngôi mộ của bộ đội ta nay đã nằm bên kia Biên Giới Việt Trung.
Read more…

Gian nan vì quyền tự do tín ngưỡng

03:37 |
Phạm Quế Dương

Sáng ngày thứ hai (12/11/2012), chào mừng Đại hội đại biểu Phật giáo toàn quốc lần thứ bảy. Giáo hội Phật giáo Việt Nam phối hợp với Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch và Thành phố Hà nội tổ chức lễ đón bằng của Tổ chức Kỷ lục Châu Á công nhận Chùa Một cột (còn có tên là chùa Diên Hựu) là ngôi chùa có kiến trúc độc đáo nhất Châu Á. Đến dự có Hòa thượng Thích Thanh Sam, Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh, lãnh đạo thành hội Phật giáo Hà Nội; đại diện lãnh đạo Thành phố Hà Nội; các ban ngành Trung ương và Thành phố cùng đông đảo tăng ni,phật tử các địa phương. Nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, nguyên Chủ tịch Uỷ Ban Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Phạm Thế Duyệt gửi lẵng hoa chúc mừng.

Tôi tham dự với đầy tình cảm xúc động kỷ niệm về Chùa Một Cột.

Năm 1987, tôi làm Tổng biên tập Tạp chí Lịch Sử Quân Sự, công việc rất vất vả vì đụng chạm đến nhiều nhân vật lãnh đạo hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ bấy giờ đang có nhiều mâu thuẫn với nhau. Tôi bị ốm đột xuất phải đi cấp cứu ở bệnh viện Quân y 108. Trở về, được biết Hòa thượng Thích Tâm Cẩn, trụ trì Chùa Một Cột, chưã bệnh cho mọi người vào buổi chiều. Tôi đến xin Hòa thượng chữa bệnh cho. Hòa thượng vốn là học sinh trường Albert Saraut, Hà Nội. Sau tốt nghiệp, Hòa thượng đi tu ở Ấn Độ - về trụ trì ở Chùa Tây Thiên (Tam Đảo – tỉnh Vĩnh Phúc) rồi về trụ trì ở Chùa Một Cột.

Hòa thượng chỉ chứa bệnh bằng đôi bàn tay. Một bàn tay để trên đỉnh đầu, một bàn tay để sau lưng vùng tim. Người tôi ấm ran, cảm thấy khỏe mạnh, nhẹ nhõm và ăn ngon ngủ tốt. Một hôm tôi hỏi thăm Hòa thượng tại sao lại chữa trị được bệnh tật hiệu nghiệm như vậy, Hòa thượng bảo: Tôi hút năng lượng qua huyết Bách Hội của tôi (huyệt ở trên đỉnh đầu)và truyển cho ông.

Song khi đó lại có chủ trương của Đảng và Nhà Nước, phá Chùa Một Cột để làm Bảo tàng Hồ Chí Minh kịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông Hồ (1890-1990).

Tôi đấu tranh bảo vệ Chùa, tranh cãi nhiều lần với ông thứ trưởng Bộ Xây Dựng, Tổng Công trình sư làm Bảo tàng Hồ Chí Minh.

Chùa lúc bấy giờ bị phá nhà thờ Tổ, nhà thờ Mẫu đã bị dỡ ngói, đang chuẩn bị phá Tam Bảo. Các phật tử đều phản đối và tôi là người phát ngôn thay mặt phật tử tranh luận rất gay gắt. Với sự phản đối quyết liệt của phật tử nên Chùa chỉ bị phá nhà thờ Tổ thôi. Còn giữ được nguyên và trùng tu lại.

Trong quá trình đấu tranh đó. Một buổi trưa tôi nằm ngủ được mơ thấy Đức Phật Bà Quan Âm xuống nhà tôi, tôi quỳ lên đón Đức Phật Bà, Đức Phật Bà bay lên; tôi nằm xuống thì lại thấy Đức Phật Bà hạ xuống, tôi lại quỳ lên đón Đức Phật Bà, Đức Phật lại bay lên. Chiều tôi kể sự việc trên với Hòa thượng. Hòa thượng bảo tôi: “Đấy là ông được Đức Phật Bà ban phúc cho. Chùa càng đẹp hơn thì sức khỏe của ông càng tốt hơn”. Từ ngày ấy, tôi khỏe mạnh và không phải đi bệnh viện nữa. Suốt đời tôi biết ơn Đức Quan thế Âm Bồ Tát và Hòa thượng Thích Tâm Cẩn.

Cách đây mấy năm, ông Lê văn Sang, tức là ông nguyên Thứ trưởng Bộ Xây Dựng làm Bảo tàng Hồ Chí Minh gọi điện thoại cho tôi nói: “Tình cờ tôi biết điện thoại của ông. Tôi muốn đến thăm ông có được không?”. Tôi mời ông ấy đến chơi. Ông ấy đến ngay và đặt lên bàn thờ nhà tôi một gói bánh, một gói kẹo và một gói chè rồi nói chuyện với nhau. Ông ấy bảo: “Cũng may mà khi ấy ông đấu tranh bảo vệ Chùa Một Cột nên còn giữ được di tích như ngày nay”. Tôi trả lời: “Chủ yếu là các phật tử tham gia đông đảo. Tôi chỉ là người phát ngôn thôi. Còn đấy là Trời Phật phù hộ cho”. Sau đó tôi kể riêng cho ông ta nghe: Từ năm 1962 đến 1965, tôi học Trường Tuyên Giáo Trung Ương. Ba năm liền học chủ nghĩa Mác – LêNin, Chủ nghĩa Duy vật biện chứng, Duy vật lịch sử, phê phán Chủ nghĩa Duy tâm và ai cũng thuộc câu của Lê Nin “Tôn giáo là thuốc phiện”, và Đảng và Nhà nước ta bảo là: “Đình chùa là tụ điểm mê tín dị đoan”.

Làng tôi có một ngôi Đình và bốn ngôi Chùa thì bị phá đi ngôi Đình và ba ngôi Chùa, trong đó có ngôi chùa bị phá, lấy đất cho Bộ Thủy lợi làm nhà an dưỡng. Sau đó Bộ Thủy lợi không làm nhà an dưỡng nữa mà bán cho một công ty.

Trong thời gian học ở trường Trường Tuyên giáo Trung Ương thì tôi tranh thủ học thêm bổ túc đại học tổng hợp Văn. Nhờ học Đại học Tổng hợp Văn mà tôi được biết về Chùa Một Cột. Năm 1049 vua Lý Thái Tông nằm mộng được thấy Đức Phật Bà ngồi thiền trên tòa sen và dắt vua lên tòa. Chuyện chiêm bao được Vua kể lại cho quần thần. Có ngưởi lo ngại cho đó là điềm chẳng lành. Nhưng sư Thiền Tuệ lại khuyên Vua xây chùa, làm tòa sen của Phật Bà Quan Âm đặt trên cột đá như đã thấy trong mộng. Vua y lời, xây chùa, dựng tượng dựng tượng thờ Đức Phật Bà. Chùa Một Cột ra đời từ đó để ngàn đời con cháu được sung bái, chiêm ngưỡng Đức Phật Bà Quan Âm. Chùa Một Cột ban đầu đặt tên là Diên Hựu Tự, nghĩa là Phúc Lành Dài Lâu. Là một di tích lịch sử tâm linh lâu đời của tổ tông để lại nên bà con đấu tranh bảo vệ Chùa là tâm đức của người Việt Nam. Ông Sang nói: Qua việc Chùa Một Cột cho tôi một bài học, nên khi làm Cung Văn Hóa Việt Xô tôi không cho phá khu kiến trúc cổ nhờ vậy bây giờ vẫn còn và các cụ tổ chức rồi sinh hoạt của Câu lạc bộ Thăng Long. Song khi đó, đã có người bảo tôi: ông Sang đã bắt đầu bị thần kinh rồi. Chúng tôi bắt tay nhau rất tình cảm.

Năm 1990, tôi nghỉ hưu, được bà con ở làng Tử Dương (tục gọi là làng Tía) xã Tô Hiệu, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây (bây giờ là Hà Nội) bầu là trưởng ban liên lạc đồng hương làng ở Hà Nội. Lúc đó, tôi mới biết các cụ ở làng làm ăn ở Hà Nội đã xây dựng ngôi Đình ở số 8 phố Hàng Buồm, Hà Nội, thờ Tuệ Trung Thượng sĩ - Trần Trung, anh cả của Đức Thánh Trần Đại Thiên Vương - Trần Quốc Tuấn, người đã ba lần tham gia đánh thắng giặc Nguyên Mông, lập nhiều chiến công và là người đầu tiên giúp vua Trần Nhân Tông lập phái thiền Trúc Lâm ở Yên Tử. Đình được xây từ 1767 thời vua Lê Cảnh Hưng. Sau kháng chiến chống Pháp thắng lợi, tiếp quản Thủ Đô, thì ngôi Đình bị ông Xuân Bảo, cán bộ của TTXVN chiếm đoạt. Ngôi đình các cụ còn giữ đầy đủ văn bản pháp lý, từ bằng khoán điền thổ của Phủ Toàn Quyền Đông Dương, biên lai nộp thuế thời Pháp thuộc và Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, văn bản của Hội Đồng Giám Định Di Tích Hà Nội ghi nhận ngôi Đình.Trong Đình còn nhiều hoành phi, câu đối, chuông đồng, bia ký. Bà con làng ở Hà Nội đều bận tham gia kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ nên sau năm 1975 mới đi đòi Đình nhưng không được. Các nhà khoa học lịch sử bảo vệ di tích rất ủng hộ dân làng, tổ chức hội thảo khoa học lịch sử về Đình,rất nhiều nhà sử học nổi tiếng tham gia, nhiều báo chí, đài truyền hình, Đài Tiếng nói Việt Nam đăng bài, phát thanh đòi Đình nhưng không được, tên Xuân Bảo đến nhà tôi bảo đã nộp cho Quận 35 cây vàng và cho tôi 10 cây. Tôi không tán thành và kiên quyết đòi Đình, cùng bà con lên lãnh đạo Thành phố, Thành phố bảo xuống Quận, Quận bảo sang Tòa Án Nhân Dân, sang nộp đủ án và chứng cứ. Tất cả vòng vo đều không được. Lâu nay ngôi Đình đã trở thành cửa hàng bán bánh kẹo.

Đồng thời làng còn Điện thờ Danh tướng Phạm Nhữ Tăng, hậu duệ đời thứ tư của tướng Phạm Ngũ Lão cũng ba lần tham gia đánh thắng quân Nguyên Mông. Danh tướng Phạm Nhữ Tăng, phò vua Lê Thánh Tông bình định Chiêm Thành, mở rộng bờ cõi phía Nam của đất Nước, năm 1971 Điện thờ cũng bị một Đảng ủy viên xã chiếm. Nhiều sách báo viết về Điện thờ Danh tướng, tả rõ Điện có ao tròn, ao vòng theo đường vào Đền, Đền được bao boc bằng dãy cây tre, cây bông bụt, vào đền hai bên trồng cây cảnh với nền đường bằng gạch cổ. Ngày giỗ danh tướng, dòng họ cùng nhiều nhà sử học về dự lễ giỗ nhưng có lần phải lễ ở Đình, mới được xây lại 1990 hoặc một gia đình họ Phạm. Rất nhiều sách báo viết bài đòi trả Đình cho dòng họ Phạm vậy mà không được hồi âm.

Khi tôi bị bắt năm 2002, ngày 14/7/2004 Tòa Án Nhân Dân Hà Nội xử tôi bản cáo trạng có ghi tội “kích động bà con gây mất trật tự an ninh xã hội” và xử 19 tháng tù giam.

Tôi viết lại những sự việc trên để công luận phán xét Đảng và Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam có tôn trọng Nhân Quyền, tự do tín ngưỡng, tôn giáo hay không?

15/11/2012

© Phạm Quế Dương
21 Lý Nam Đế
Tel 62700002
Read more…

Tín đồ PGHH tiếp tục gặp nhiều khó khăn

07:18 |
Thanh Quang

Trong thời gian qua, nhiều tín đồ PGHH, nhất là thuộc PGHH Truyền Thống, tiếp tục bị hành hung vô cớ, bắt bớ, bỏ tù chỉ vì theo con đường chân tu của Đức Huỳnh Giáo Chủ, không chấp nhận theo Ban trị sự mà họ cho là “quốc doanh”.

Sách nhiễu liên tục

Các tín đồ PGHH trong một lần hành lễ, ảnh chụp trước đây.
Mặc dù tình hình Đạo PGHH tại Miền Tây tiếp tục gặp nhiều khó khăn đáng ngại, nhưng các viên chức địa phương vẫn khẳng định:




“Tình hình vẫn rất ổn định, hổng có chuyện gì xảy ra hết; hổng có gì phải lo. Vấn đề tín ngưỡng tôn giáo, đó là quyền của công dân Việt Nam, được pháp luật Việt Nam bảo hộ. Thì thành ra không ai có quyền xâm phạm đến họ.”

Tuy nhiên, nhiều tín đồ PGHH cho biết trong khi tín đồ chỉ lo tu học, hành đạo, lo niệm Phật, thì chính nhà cầm quyền lại đàn áp rồi cho rằng phía tín đồ quấy rối trật tự, an ninh dù họ chỉ ở tại nhà, mở chương trình học đạo, niệm Phật, lo tu hành. Cư sĩ Trần Văn Kiệm từ Đồng Tháp cho biết:

Ai theo chiều hướng của nhà nước thì có thể được tự do. Còn những người không theo nhà nước thì bị trù dập, bị bắt mãi - sơ hở là bị bắt.

Cư sĩ Võ Văn Diêm
“Chúng tôi không phản lại nhà nước này. Nhưng tại vì nhà nước này là chế độ độc tài. Họ nói là cho có tự do tín ngưỡng mà lại đàn áp tín ngưỡng, đàn áp nhân dân.”

Cư sĩ Võ Văn Diêm, bào đệ của tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm trụ trì Quang Minh Tự tại xã Long Điền A, quận Chợ Mới, tỉnh An Giang, lên tiếng:

“Theo tôi nhận xét, Việt Nam lúc nào cũng nói là cho được tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng. Nhưng thực chất, ai theo chiều hướng của nhà nước thì có thể được tự do. Còn những người không theo nhà nước thì bị trù dập, bị bắt mãi - sơ hở là bị bắt.”

Sau khi không ít tín đồ PGHH ở vùng ĐBSCL hiện tiếp tục lâm cảnh tù đày vì quyết theo con đường chân tu trong Giáo lý Truyền Thống của Đức Huỳnh Giáo Chủ, thì mới đây, có thêm một tín đồ PGHH là cư sĩ Bùi Văn Thâm thuộc ấp Phú Hòa, xã Phước Hưng, quận An Phú, An Giang, bị án tù 2 năm rưỡi, trong khi thân phụ là cư sĩ Bùi Văn Trung cũng bị giam giữ hơn 2 tháng nay; và lại có tin tu sĩ Dương Văn Thả thuộc quận Châu Phú, An Giang cũng cùng chung số phận. Cư sĩ Trần Văn Kiệm kể lại tình cảnh này:

Các tín đồ PGHH trong lần chuẩn bị hành lễ
trước đây. FIle photo.
 “Các cư sĩ Bùi Văn Trung và Bùi Văn Thâm, khi cúng đám giỗ của người thân, thì nhà cầm quyền đến khủng bố, đàn áp, bao vây, phong toả, phát thanh không cho họ nói đạo, tu hành. Mà giới cầm quyền hành động như vậy, anh em đồng đạo cũng đâu có chống đối gì. Nhưng lần lần nhà nước cho Đạo Hoà Hảo này chống lại nhà nước, rồi họ bắt đầu chận đường đồng đạo, bắt vô cớ. Chẳng hạn như cư sĩ Bùi Văn Thâm, con trai của cư sĩ Bùi Văn Trung, khi đang đi bỏ giá, thì bị họ chặn đường bắt ngang nhiên mà không đọc án lệnh hay nói là tội gì. Cư sĩ Bùi Văn Trung cũng vậy, khi đi đám tiệc thì bị bắt dọc đường. Tu sĩ Dương Văn Thả thì chỉ yêu cầu Giáo hội Trung Ương bầu cử lại, và thắc mắc tại sao Giáo hội lại bị nhà nước xen vào ? Thì nhà cầm quyền cho tu sĩ Dương Văn Thả là chống đối nhà nước. Họ cầm quyền thì muốn làm gì mà không được. Họ vu oan giáng hoạ về mọi tội cho tín đồ Hoà Hảo chân chính chúng tôi cái gì cũng được, giờ nào cũng được. Nên đồng bào tôi phải chịu khổ.”


Bắt người vô cớ

Không theo ban trị sự quốc doanh thì chúng tôi bị quật ngã dọc đường, hay trong đám tiệc bị bao vây. Như vậy là chúng tôi chưa hưởng được tự do tín ngưỡng.

Cư sĩ Trần Văn Kiệm
Chúng tôi được tin hiện giờ, cư sĩ Bùi Văn Trung và tu sĩ Dương Văn Thả còn bị giam tại trại giam Bằng Lăng trong tỉnh An Giang. Cư sĩ Bùi Văn Thâm nghe nói sắp bị đưa đi trại tập trung, nhưng mấy hôm nay vẫn còn tại trại giam Bằng Lăng vừa nói. Vẫn theo tín đồ PGHH Miền Tây thì số tín đồ tại tỉnh An Giang là bị đàn áp lực nặng nhất so với những tỉnh khác. Những người nào chấp nhận theo Ban trị sự của nhà nước, nơi bị đảng viên chi phối, thường được dễ dàng, còn các tu sĩ, cư sĩ PGHH không theo chiều hướng đó sẽ bị giới cầm quyền, công an gây rất nhiều khó khăn, từ kinh tế gia đình, hoạt động mua bán, làm ăn cho tới bất cứ sinh hoạt nào khác. Cư sĩ Trần Văn Kiệm bày tỏ bất bình:

“Chúng tôi là những người tu hành chân chính tại gia. Ngày nay, vì đường lối của đảng và nhà nước là xâm chiếm đạo PGHH chúng tôi và bắt chúng tôi phải theo ban trị sự quốc doanh. Khi chúng tôi không theo ban trị sự quốc doanh thì họ cho chúng tôi là ở “ngoài luồng” và chỉ nói “đạo lậu”. Thuở nay đạo PGHH chân chính của chúng tôi mà họ cho là “đạo lậu”. Chúng tôi không theo ban trị sự quốc doanh thì chúng tôi bị quật ngã dọc đường, hay trong đám tiệc bị bao vây. Như vậy là chúng tôi chưa hưởng được tự do tín ngưỡng tại đất nước VN này. Do nhà cầm quyền CSVN nắm giữ hơn 37 năm nay khiến chúng tôi bị khổ sở vô cùng.”

Một nơi hành lễ của các tín đồ PGHH bị công an
đập  phá, ảnh chụp trước đây. File photo.
Theo cư sĩ Võ Văn Diêm thì nhà nước lúc nào cũng trù dập, hăm dọa, làm đủ cách hết. Những người không nắm rõ đạo pháp, hoặc quá lo cho danh vọng, tiền tài thì lo sợ, đôi khi bị khuất phục. Còn những người chân chất tu hành, sẵn sàng hy sinh vì đạo pháp, thì dù cho nhà tan, cửa nát, xác thân bị hại, họ vẫn mãi mãi giữ đạo. Cư sĩ Võ Văn Diêm khẳng định:

“Nếu mình thật tình vì Thầy, vì Đạo, thì không thể nào nghĩ đến tiền tài, vật chất và thậm chí cả xác thân của mình. Vì ai cũng phải chết. Mà chết vì Thầy, vì Tổ thì đó là muôn thuở, ít ai làm được. Nhưng quý vị tin tưởng rằng ở Miền Tây này cũng còn số anh em như chúng tôi nhiều lắm; còn đông lắm.”

Trong tình cảnh khó khăn vừa nói, giới tu sĩ, cư sĩ chân tu PGHH bày tỏ cương quyết tiếp tục tu hành tại gia, sẵn sàng hy sinh vì Đạo, vì Đức Huỳnh Giáo Chủ, khẳng định là không nghe một ai hết mà chỉ nghe theo Đức Thầy trong con đường tu học. Vì, theo họ, đó là con đường chân chính, trong khi theo Ban trị sự giáo hội trung ương, tức quốc doanh vốn không giữ giới, không từ rượu thịt, là điều mà những tín đồ chân tu ấy không bao giờ chấp nhận. Các tín đồ nhất mực rằng “bây giờ chỉ còn một cách là hy sinh bất đạo động khi đã bị tước mất chính nghĩa tự do, bị đàn áp tôn giáo”; và họ khẳng định thêm “chỉ còn có nước sẵn sàng tự chết mà thôi”.

© Thanh Quang, phóng viên RFA
-----------------------------
Read more…

Và họ lẳng lặng nhìn Công giáo Phật giáo đấu nhau

03:15 |
Vũ Quý Hạo Nhiên

Ba nhân vật Công giáo nổi tiếng lên truyền hình tại Quận Cam đả kích những nhân vật Phật giáo nổi tiếng. Phía Phật giáo chỉ trích lại. Một lần, hai lần, ba bốn lần, chưa hết, mà kéo dài hàng mấy tháng trời.

Giặc Thầy Chùa, cẩm nang lý luận của
nhóm cực đoan.
Trong khi đó, các lãnh đạo tôn giáo khác, giới chính trị gia, các bình luận gia, những người bình thường ăn nói rất mạnh bạo về những chuyện bất công xảy ra cách nửa vòng trái đất, thì lại im lặng đối với cuộc tranh chấp chia rẽ tôn giáo xảy ra ngay sát nách mình.

Tôi sẽ kể sơ về chuyện xảy ra, nhưng rồi sẽ nhấn mạnh tới sự im lặng này.

Nhân vật mở đầu vụ này là Giáo sư Dương Đại Hải, một người Công giáo từng đắc cử vào Ban Đại diện Cộng đồng, có chương trình truyền hình phát sóng tại Quận Cam. Ông kêu gọi gây quỹ dựng đài tưởng niệm Tổng thống Ngô Đình Diệm. Chẳng mấy chốc, chuyện gây quỹ và tôn vinh Ngô Tổng thống lan qua chuyện tố cáo giới sư sãi Phật giáo là gián điêp cộng sản, gián tiếp giết hai anh em tổng thống.

Trong lập luận này, ông Hải được sự tiếp tay của cựu Thiếu tướng Lý Tòng Bá, từng tham chiến trận Ấp Bắc, và cựu Thiếu tá Liên Thành, từng là Trưởng ty Cảnh sát Quốc gia tỉnh Thừa Thiên thời Tết Mậu Thân. Những lời tố cáo của họ được lấy từ bộ sách “Giặc thầy chùa” của tác giả Đặng Văn Nhâm, trong đó tất cả những tên tuổi lớn trong đạo Phật của miền Nam Việt Nam đều bị cho là gian dâm, tham lam, và nằm vùng cho cộng sản.

Trong đoạn video dưới đây chẳng hạn, ông Hải và ông Thành cho rằng toàn bộ Văn phòng 2 (tức văn phòng hải ngoại) Viện Hóa đạo của Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất đều là Việt gian. Giáo hội PGVNTN là giáo hội Phật giáo bị nhà nước Việt Nam cấm, trụ sở hải ngoại của giáo hội này đặt tại chùa Điều Ngự, ngay Little Saigon.



Những lập luận này được đưa lên trong cả tháng, chùa Điều Ngự mới tổ chức họp báo chống lại. Cuộc họp báo lại yếu ớt, không đưa ra hành động nào cụ thể, khiến phía ông Hải càng cho là mình đúng, thừa dịp tiến tới tấn công thêm. Tấn công tới Hòa thượng Thích Quảng Đức thì các sư khác, không thuộc chùa Điều ngự, cũng phải lên tiếng. Từ đó cuộc đấu khẩu ngày càng nặng. Vào cuối năm, các nhà sư tổ chức thêm một cuộc họp báo gấp rút, chọn đúng ngày Giáng Sinh.

Trong video dưới đây, Hòa thượng Thích Quảng Thanh so sánh việc công kích HT Thích Quảng Đức tự thiêu với việc “nếu” có người mang 117 vị thánh tử đạo “của quý vị” ra để xúc phạm, và đặt câu hỏi tại sao bao nhiêu bạn bè và đồng đạo của bộ ba Dương Đại Hải – Lý Tòng Bá – Liên Thành không can ngăn.



Hòa thượng Thích Quảng Thanh được sự ủng hộ của Đoàn Trọng, một biểu tình gia của Little Saigon và hiện phụ trách một chương trình trên truyền hình. Mới đây, hôm 4/1, khi nhóm Dương Đại Hải – Lý Tòng Bá – Liên Thành tổ chức tiệc kỷ niệm sinh nhật TT Diệm, Đoàn Trọng kêu gọi biểu tình trước nhà hàng này. Ngay sau đó, nhóm biểu tình bị ông Hải lên truyền hình gọi là Việt Cộng và chỉ trích việc biểu tình chống lễ sinh nhật TT Diệm.

Im lặng thở dài

Trong khi hai bên đấu đá nhau rùm beng như vậy, dai dẳng suốt mấy tháng trời, thì mọi người khác bàng quan nhìn. Không thích, nhưng cũng không nói gì hết trước sự sỉ nhục tôn giáo, chia rẽ công khai trong cộng đồng. Hội đồng Liên tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ, một tổ chức gồm tu sĩ và lãnh tụ người Việt của 5 tôn giáo: Im lặng. Phía Công giáo, ngoài một giáo dân từng làm báo Công giáo xuất hiện trên truyền hình cùng với HT Thích Quảng Thanh: Im lặng. Trên báo chí, phát thanh, truyền hình, các bình luận gia bình thường rất hăng hái bảo vệ quyền tự do tôn giáo, và cụ thể là Giáo hội PGVNTN tại Việt Nam, nay chứng kiến tận mắt cuộc đấu đá liên quan thắng tới giáo hội này thì: Im lặng.

Có thể họ cho rằng nếu không ai nói gì thì mọi việc sẽ êm? Nếu vậy cuộc cãi vã kéo dài hơn 4 tháng chứng tỏ giải pháp “đừng nói gì” đã thất bại.

Hội đồng Liên tôn, tê liệt trước cuộc đấu đá tôn giáo.
Hay họ cho rằng nói ra thì chỉ vạch áo cho người xem cộng đồng chia rẽ tôn giáo? Trong thời đại internet này, không cần vạch người ta cũng thấy: Những video và trang web của cả hai bên (nhưng bên chống GHPGVNTN có vẻ nhiều hơn) nhan nhản khắp internet. Ngay cộng sản tại Việt Nam với hệ thống tường lửa dày đặc còn không ngăn chặn được thông tin, thì sự im lặng cũng sẽ không đạt được kết quả đó.

Sự im lặng này, tuy lạ lùng, nhưng thực ra rất quen thuộc. Trong suốt 37 năm nay tỵ nạn, cứ mỗi lần có ai bị chụp mũ cộng sản, thì chỉ có người bị chụp mũ có muốn nói thì nói, chứ không có người tai to mặt lớn nào dám lên tiếng theo. Ngay từ năm 1988, khi nhà văn Duyên Anh bị du côn nhân danh chống cộng đánh tới mức hôn mê trong bệnh viện, Văn bút Hải ngoại cũng lặng im.

Nón cối dễ chụp

Không phải vì họ không ủng hộ. Ở chỗ riêng tư, hoặc sau khi sự việc đã lui vào quá khứ, họ đều chỉ trích sự chụp mũ, nhưng không nói công khai. Cá nhân tôi nhận xét thấy tất cả những người ủng hộ ngầm này đều có chung hai lý do: Thứ nhất, không phải họ không muốn ủng hộ nạn nhân, nhưng họ sợ nhũng kẻ chụp mũ. Thứ nhì, họ cho rằng lên tiếng không mang lại cái lợi gì.

Họ chia sẻ những quan niệm như ”Tránh voi chẳng xấu mặt nào,” và “đừng dây với hủi.” Cộng sản ở xa thì không ai sợ, chứ “cộng đồng” (trong ngoặc kép) thì ở ngay sát nách, léng phéng coi chừng bị ăn nón cối.

Thích Quảng Đức. Cộng sản?
Họ cũng cho rằng có lên tiếng cũng không ăn thua gì. Những biểu tình gia chuyên nghiệp này không phải là người biết nghe lý lẽ, nói chi cho hao nước miếng!

Tức là, trong cái cân nhắc lợi hại, người ta thấy rằng bên hại là khá cao – không ai muốn bị chủi tục, bị gọi là cộng sản, bị gọi là bưng bô, là Việt gian, là ma cô đĩ điểm, tuần này qua tuần khác. Bên lợi thì không thấy gì có lợi cho người lên tiếng, mà có nói cũng bằng thừa không thay đổi được gì.

Lối suy nghĩ đó có thể chính là lý do không ai nhảy vào chặn cuộc tranh chấp tôn giáo đang diễn ra hiện nay.

Nếu nghĩ vậy, thì theo tôi, là sai lầm. Đúng là ai lên tiếng can ông Giáo sư Dương Đại Hải chẳng hạn, người đó rất có thể sẽ bị quy là cộng sản, là Việt gian, là tay sai này nọ. Ở phía hại, tôi đồng ý là cái hại có thể lên cao.

Nhưng cái lợi cũng cao nữa. Đừng nghĩ là không thay đổi được gì những người như Dương Đại Hải, Liên Thành, Lý Tòng Bá, mà cho là không có lợi. Vì đó không phải là mục tiêu. Ba người này có đổi ý hay không, không là vấn đề.

Cái lợi, là lợi cho cộng đồng. Cái thay đổi, là sự thay đổi cộng đồng và thay đổi cái nhìn đối với cộng đồng. Những chuyện chia rẽ này, có xứng đáng để chi phối cộng đồng không? Chống cộng có đồng nghĩa với chụp mũ không? Những sự sỉ nhục tôn giáo, chụp mũ, có phải là chính nghĩa quốc gia không? Tướng Lý Tòng Bá, Thiếu tá Liên Thành, Giáo sư Dương Đại Hải, với những chức tước như thế, có phải là “cộng đồng” không?

Để nói không với những câu hỏi này, không thể chỉ ngồi trong chỗ kín rồi lắc đầu. Cái gì người ta không thấy, là coi như không có. Phải lên tiếng.

Phải lên tiếng, để nói rằng cộng đồng này không chia rẽ tôn giáo, không chụp mũ “Việt gian” vô tội vạ. Phải lên tiếng, để chứng minh là nhưng kẻ gây nên những trò đấu tố này chỉ là một thiểu số rất nhỏ, chứ không phải là “cộng đồng” như họ hay tiếm danh. Phải lên tiếng, để cho biết rằng chính nghĩa quốc gia không bao gồm chuyện tấn công tôn giáo khác.

Phải lên tiếng, để nói với đồng bào trong nước đang choáng váng nhìn hải ngoại, rằng khi chúng ta có tự do dân chủ thì chúng ta hành xử như người của tự do dân chủ.

Theo blog Nhảm
Read more…

Tổng Kết Người Đã Ký Tên Đợt Ủng Hộ Thỉnh Nguyện Thư Xin Lên Tiếng Bảo Vệ 14 Thanh Niên Công Giáo và Tin Lành Bị cs Việt Nam Mang Ra Xử Ngày 8 Tháng 1 Năm 2013

07:25 |
Gần 2,600 Người Đã Ký Tên Đợt Ủng Hộ Thỉnh Nguyện Thư Xin Lên Tiếng Bảo Vệ 14 Thanh Niên Công Giáo và Tin Lành Bị cs Việt Nam Mang Ra Xử Ngày 8 Tháng 1 Năm 2013

(TNCG 6/1/ 2013) Sau hơn 2 tuần lễ phổ biến lá thư kêu gọi mọi người cùng góp phần thỉnh nguyện Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, Giám Mục Giáo Phận Vinh lên tiếng ủng hộ và cho phép dâng các thánh lễ thắp nến cầu nguyện cho 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành sắp bị mang ra xét xử trên Trang Nhà Thanh Niên Công Giáo, tính đến ngày mồng 5 tháng 1 năm 2013 đã có 2.568 người Việt ở trong và ngoài nuớc tham gia ký tên.

  • Trong số 2.568 người ký tên đến từ 25 quốc gia, đáng chú ý nhất là số người ký tên từ Việt Nam chiếm 29,70% đứng hàng thứ hai sau số người ký tên từ Hoa Kỳ là 35.77%. Kế đến là Gia Nã Đại chiếm 9.39% và Úc Châu 5.6%. Trong danh sách ký tên có các Linh Mục Nguyễn Cường (Taipei, Taiwan), Linh Mục Nguyễn Văn Hùng (Sydney, Australia), Linh Mục Phan Văn Lợi (Huế, Việt Nam), Linh Mục Nguyễn Hữu Giải (Huế, Việt Nam), Linh Mục Đinh Xuân Minh (Frankfurt, Germany), Linh Mục Lê Ngọc An Thanh (Sài Gòn, Việt Nam), Linh Mục Phan Văn Chính (Floria, Hoa Kỳ), Linh Mục Lê Đình Du (Huế, Việt Nam), Linh Mục Phạm Quang Long (Sài Gòn, Việt Nam), v.v…
  • Đặc biệt là Linh Mục P. Hans-Joachim Winkens, Chánh Xứ Đức Mẹ Lên Trời, Đức Quốc đã gửi một lá thư mời Đức Nguyễn Thái Hợp lên tiếng. Ngài viết đã “Chúng tôi luôn mong mỏi Ngài tiếp tục hết lòng quan tâm cho tự do của 17 thanh niên Công Giáo.
  • 10 thân nhân của 17 người thanh niên Công Giáo thuộc giáo phận Vinh, viết một lá thơ thỉnh cầu Ngài che chở con em của họ. Theo thông thường thì những bản án này đã được định từ trước. .. Chúng tôi sẵn lòng đón nhận lời yêu cầu của những tín đồ Việt Nam trong giáo xứ Pfarrei Mariä Himmelfahrt, và thỉnh cầu Ðức Cha tiếp tục ủng hộ những người tù nhân này.”
  • Ngoài ra trong số những người hưởng ứng ký tên có một số vị nhân sĩ tại Việt Nam như Luật sư Nguyễn Văn Đài (Hà Nội), Bà Bùi Hằng (Vũng Tàu), Blogger Nguyễn Tường Thụy (Hà Nội), Nhà báo Phan Thế Hải (Hà Nội), Luật sư Lê Quốc Quân (Hà Nội) ký trước khi bị bắt hôm 27/12, Nhà văn Nguyên Ngọc (Quảng Nam), Ông Nguyễn Lân Thắng (Hà Nội), Blogger Đinh Tấn Lực (Sài Gòn). Và một số vị nhân sĩ tại hải ngoại như ông Nguyễn Quang Duy (Melbourne, Úc Châu), ông Lý Thái Hùng (Elk Grove, Hoa Kỳ), ông Bùi Xuân Quang (Paris, Pháp), ông Nguyễn Minh Cần (Moscow, Nga), Nhạc sĩ Trúc Hồ (Garden Grove, Hoa Kỳ), Đạo Diễn Song Chi (Oslo, Na Uy), Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng (Westminster, Hoa Kỳ), Tiến sĩ Đỗ Hùng (San Jose, Hoa Kỳ), ông Đỗ Hoàng Điềm (Westminster, Hoa Kỳ), Giáo sư Ngô Đức Diễm (San Jose, Hoa Kỳ).
Được biết cao điểm của cuộc vận động chữ ký cho Thỉnh Nguyện Thư này sẽ là tuần lễ trước mặt khi nhà cầm quyền CSVN tại Vinh chuẩn bị phiên tòa bỏ túi vào ngày 8 tháng 1 năm 2013. Xin mời quý vị cùng tiếp tay quảng bá và lên tiếng bảo vệ những thanh niên Công giáo yêu nước, vô tội này tại:


Kính xin quí vị cùng ký tên để đệ đạt ý nguyện này đến Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám Mục Giáo Phận Vinh. Chữ ký của quí vị là một ngọn nến sưởi ấm các anh chị em trong tù. Xin cám ơn quí vị trong tình yêu thương mùa Giáng Sinh. [Xin bấm vào đây để vào trang Thỉnh Nguyện Thư]
Danh sách chữ ký: [1-1000], [1001-2000], [chữ ký mới nhất]

Thanh Niên Công Giáo
-----------------------
Bài do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
-----------------------
Read more…

Nhận định của Ban Công lý và Hòa bình GP Vinh về vụ án các thanh niên Công giáo và Tin lành

03:40 |
Giáo Phận Vinh
Ban Công lý và Hòa bình
Số: 01/13 CLHB
Xã Đoài, ngày 01 tháng 01 năm 2013

Khi đọc bức thư đề ngày 24 tháng 12 năm 2012 của gia đình các thanh niên đã bị chính quyền Việt Nam bắt giam rất lâu trong thời gian qua và sắp bị đưa ra xét xử trong thời gian tới, Ban Công Lý Và Hòa Bình giáo phận Vinh thấy cần phải nhắc lại một số nội dung đã được chúng tôi chính thức phản ánh nhiều lần và dư luận rất quan ngại.

Với những căn cứ pháp lý cụ thể, Văn thư ngày 10/01/2012 về việc bắt người sai pháp luật đã khẳng định 17 công dân Công giáo và Tin lành mặc dầu đã bị bắt theo nhiều cách thức khác nhau nhưng tất cả đều sai Pháp luật, hành xử kiểu xã hội đen. Dư luận rất bất bình và bức xúc về việc chính quyền của một Nhà nước pháp quyền mà tùy tiện bắt công dân vô căn cứ như vậy. Điều này đã làm mất đi sự chân chính của một Nhà nước vốn mang danh là pháp quyền và làm người dân thấy mất an ninh vì tự nó đi ngược công pháp quốc tế và trái hiến pháp cũng như pháp luật Việt Nam.

Còn Văn thư ngày 20 tháng 8 năm 2012 về vụ án các thanh niên Công giáo đã khẳng định chắc chắn rằng lập luận của nhà lập pháp Việt Nam, nhất là của các cơ quan tư pháp Nghệ An về điều 88 (và ngay cả điều 79) Bộ luật hình sự hiện hành về “Tội tuyên truyền chống phá nhà Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (và “Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”), đã đi ngược lại “quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật” được quy định rõ ràng trong Hiến pháp Việt Nam và các Công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết.

Những nội dung này một lần nữa đã được lặp lại cách dứt khoát trong “Lời kêu gọi thực thi quyền con người tại Việt Nam” đề ngày 25 tháng 12 năm 2012 của đông đảo nhân sĩ trí thức yêu nước, trong đó có Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh. Theo đó, người dân Việt Nam yêu cầu Quốc hội Việt Nam hủy bỏ Điều 88 Bộ luật Hình sự Việt Nam về “tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” và Nghị định 38/2005/NĐ-CP của Chính phủ ngày 18/3/2005 “quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng”. Vì Điều 88 BLHS quy định một cách mù mờ về tội danh tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam, thực chất là bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận đã được Hiến pháp Việt Nam và Công ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị ghi nhận và bảo đảm.

Rõ ràng, cách hành xử của các cơ quan tư pháp Việt Nam đã tự mâu thuẫn với quan điểm của các nhà lập pháp, nhập nhằng với cơ quan hành pháp, không minh bạch và coi thường dư luận, là nguyên nhân của rất nhiều vụ án oan sai, trong đó có vụ án đau lòng của 17 thanh niên Công giáo và Tin Lành. Đây còn là lý do làm cho các vụ án này thường kéo dài vượt quá thời hạn tố tụng, công dân bị giam giữ vô cớ hàng năm trời, nhất là bị dư luận trong và ngoài nước cực lực phản đối, uy tín của Việt Nam bị hạ thấp.

Một lần nữa, chúng tôi kêu gọi chính quyền và mọi người thực thi quyền con người theo Hiến pháp Việt Nam và Công pháp quốc tế mà Việt Nam đã cam kết thi hành, sửa đổi những đạo luật vi hiến và đi ngược lại quyền thiêng liêng căn bản không thể chối cãi của con người, trả tự do cho những người vô tội. Đó là cách duy nhất có thể giúp các dân tộc Việt Nam phát triển đất nước hưng thịnh và thế giới không thể khinh chê cách thực thi nhân quyền của Việt Nam, nhờ đó, nhân dân thực sự được bình an.

Theo Ban Công Lý và Hòa Bình Giáo Phận Vinh
Read more…

Công an Hà Nội không cho CĐ Vinh tổ chức dạ tiệc mừng Giáng Sinh

01:47 |
Gia Minh

Cộng đoàn Sinh viên Vinh tại Hà Nội vào tối hôm qua, ngày 22 tháng 12, tổ chức buổi tiệc mừng Giáng Sinh tại một nhà hàng ở Hà Nội, và buổi tiệc đã bị dẹp bởi một lực lượng ăn mặc thường phục có xe công an hỗ trợ.

Thánh ca Giáng sinh hát tập thể dưới ánh nến.
Photo courtesy of JB Nguyễn Hữu Vinh
Buổi dạ tiệc bắt đầu từ lúc 7 giờ tối ngày hôm qua, 22 tháng 12, tại nhà hàng ở số 40 đường Phạm Hùng. Đây là sinh hoạt được cho biết bình thường hằng năm của cộng đoàn những sinh viên, thanh niên Vinh đang học tập ở Hà Nội, số lượng chừng vài trăm người.

Cắt điện, bắt giải tán

Tuy nhiên tin cho biết buổi tiệc diễn ra được chừng một tiếng đồng hồ thì một nhóm người không mặc sắc phục ập đến xưng danh là công an phường, cùng với một xe công an Mỹ Đình. Nhóm người này đòi người trưởng cộng đoàn Vinh xuất trình giấy tờ và yêu cầu giải tán buổi tiệc. Trong khi yêu cầu người trưởng cộng đoàn Vinh xuất trình giấy tờ như thế, thì những người tự xưng là công an lại không đưa ra bất cứ giấy tờ chứng minh họ đang thi hành công vụ.

Một số kẻ lạ mặt lén lút đột nhập vào trong
khu vực cộng đoàn sinh hoạt và điện tắt phụt.
Photo courtesy of JB Nguyễn Hữu Vinh.
Nhà văn Võ thị Hảo, một người không Công giáo nhưng có bạn thuộc Cộng đoàn Vinh mời đi tham dự, chứng kiến sự việc và trình bày lại như sau:

“Thực ra hôm qua không phải đầu tiên họ mời tôi, mà trong những ngày gần Giáng Sinh tôi có cảm hứng muốn gần giáo dân, vì tôi thấy đó là một tôn giáo rất hay. Tôi rất thân với luật sư Lê Quốc Quân, và tôi hỏi trong dịp này có chương trình gì hay không, thì Lê Quốc Quân nhân tiện mời tôi.

Tôi đến đó thấy họ là những sinh viên, thanh niên rất trẻ. Họ hát thánh ca, họ múa trong sự rất hòa bình. Họ chỉ hát thánh ca, những bài hát thánh thiện. Những khuôn mặt của họ rất sáng và rất bình an, rất chân thành. Không có bất kỳ một lời nào, một cử chỉ nào mà gọi là chẳng hạn như ‘kích động’ hay ‘xúi giục’ …

Trưởng cộng đoàn vào nói với tôi họ có hai phương án: một là giải tán ngay, hai là bị cắt điện; sau đó ít phút họ cắt điện.

Ông Nguyễn Hữu Vinh
Nhưng tôi rất ngạc nhiên, đến một lúc sau đèn tự dưng tắt phụt, trong khi đèn của tất cả phố đó vẫn bật sáng. Sau đó có người hô lên rằng có kẻ nào đó đã vào giở phông viết những lời như ‘kỷ niệm ngày Thiên Chúa Giáng Sinh’, và mọi người kêu lên. Nhưng tôi thấy họ giữ những cử chỉ rất văn minh, lịch sự. Sau đó chủ nhà hàng ra nói mọi người đi ra khỏi nhà hàng đó. Khi đèn tắt thì tôi thấy những sinh viên đó rất trật tự, họ ngồi xuống và chỉ hát thánh ca thôi. Sau đó một chốc tôi ra về; khi ra về thì tôi thấy một xe công an đang đỗ ở đó."

Ông Nguyễn Hữu Vinh, một người tham dự buổi tiệc cũng thuật lại sự việc:

“Tôi thấy lạ, tôi quan sát, và thấy đám người đó đứng vây xung quanh nhà hàng. Các em bên trong nói đó là công an.

Khi tôi ra đứng thấy một người không mặc sắc phục hỏi chú trưởng cộng đoàn yêu cầu đưa giấy tờ. Tôi cũng lạ, tôi quay lại hỏi anh không mặc sắc phục gì, không đưa giấy tờ giới thiệu anh là ai mà lại đòi kiểm tra giấy tờ người khác. Anh ta bảo là công an xã hay công an phường gì đó, tôi không nhớ rõ. Tôi bảo anh là công an đi làm mà ăn mặc thế này còn đòi xem xét giấy tờ người khác.

Nói thế xong tôi quay trở vào một lúc thì bị cắt điện, trong khi bốn bề điện vẫn sáng choang. Trưởng cộng đoàn vào nói với tôi họ có hai phương án: một là giải tán ngay, hai là bị cắt điện; sau đó ít phút họ cắt điện.”

Tại sao?

Kinh Hòa bình cất lên dưới ánh nến. Photo
courtesy of JB Nguyễn Hữu Vinh.
Trước những sự việc được chứng kiến tận mắt hành xử của những người tự xưng là công an phường đối với các thanh niên Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội như thế, nhà văn Võ Thị Hảo bày tỏ bất bình của bản thân:

“Tôi thấy phẫn nộ. Tôi thấy như vậy là không được, là không công bằng. Mỗi một người Việt Nam chúng ta hãy nhìn lại chúng ta đã công bằng với các tôn giáo chưa. Ngay trong trái tim của nhiều người Việt Nam không hiểu họ, hãy gần họ hơn. Hãy hiểu họ và đừng có sự kỳ thị. Và đương nhiên chính quyền phải đảm bảo việc đó, hãy đảm bảo cho sự công bằng, hãy đảm bảo cho mọi công dân trên đất Việt Nam này được đối xử công bằng. Không thể có những hành động như vậy được.

Trong khi những nhà hàng ở Việt Nam họ có thể hằng ngày tiếp hằng bao nhiêu cuộc đám cưới, mỗi một cuộc đám cưới như thế có cả ngàn người. Chưa kể họ tiếp hằng trăm khách trong một lúc; trong đó có nhiều thực khách còn uống rượu say, nhiều thực khách còn văng tục, chửi bậy, đánh nhau thì lại không sao! Tại sao người ta tập hợp lại hát thánh ca trong sự thân thiện như vậy thì lại có những cử chỉ ngăn cản như vậy, có hành động tắt đèn như vậy, hành động ngăn cản và đuổi họ ra khỏi nhà hàng như vậy. Tôi không biết ai đứng đằng sau sự việc đó; nhưng ấy là sự kinh khủng, xâm phạm luật cũng như hiến pháp về quyền con người.”

Tại sao người ta tập hợp lại hát thánh ca trong sự thân thiện như vậy thì lại có những cử chỉ ngăn cản như vậy, có hành động tắt đèn như vậy, hành động ngăn cản và đuổi họ ra khỏi nhà hàng như vậy.

Nhà văn Võ Thị Hảo
Nhà Văn Võ Thị Hảo cũng nói lên thái độ và quan điểm của bà đối với vấn đề có tín ngưỡng, niềm tin và không có tín ngưỡng tại một đất nước do Đảng Cộng sản cai trị như ở Việt Nam:

“Niềm tin là quyền lựa chọn của mỗi con người. Chúng ta hãy tôn trọng những niềm tin khác nhau, không được xâm phạm. Tất nhiên chúng ta không đồng ý việc lợi dụng mê tín dị đoan để làm những việc xấu ảnh hưởng đến mọi người. Nhưng chúng ta phải tôn trọng các niềm tin. Có những niềm tin khác nhau như vậy mới tạo nên thế giới loài người, và niềm tin này có thể tạo ra nguồn sáng tạo này, niềm tin kia sáng tạo ra nguồn sáng tạo kia và một hệ giá trị. Đừng bao giờ bắt phải tin duy nhất một thứ - tôi tin điều này và đừng bắt người khác cũng phải tin như thế.

Có thể những người Công giáo, những người theo đạo Phật, những đạo gì nữa như đạo Hồi… họ không coi Đảng và Nhà Nước là tuyệt vời nhất trên đời, đó là quyền của họ. Nhưng họ phải tôn trọng xã hội, thực hiện đúng hiến pháp, pháp luật; tức là chính quyền chỉ quản lý điều đó thôi. Nếu họ làm trái hiến pháp và pháp luật thì lúc đó hãy hỏi đến họ; còn khi họ làm đúng hiến pháp và pháp luật thì chúng ta phải bảo vệ những niềm tin tôn giáo.”

Những người trong cuộc và cả người chứng kiến sự việc diễn ra tại nhà hàng ở số 40 Phạm Hùng, thành phố Hà Nội hồi tối ngày 22 tháng 12 vừa qua đều có chung một thắc mắc là trong khi nhan nhản hằng ngày bao nhiêu cuộc tập trung chè chén, say sưa tại biết bao nhà hàng khắp mọi nơi ở Việt Nam với nhiều hệ lụy bất ổn xã hội đều không bị công an gây khó dễ, tại sao một nhóm thanh niên, sinh viên tổ chức tiệc, hát múa những bài Thánh Ca trong tinh thần hết sức hòa bình thì lại bị cấm cản bất minh như thế?

© Gia Minh, biên tập viên RFA
Read more…

Trụ trì chùa Sơn Đồng tự thiêu

03:10 |
Gia Minh

Truyền thông trong nước hôm nay loan tin về vụ tự thiêu của Đại Đức Thích Thanh Hoằng, trụ trì Chùa Sơn Đồng tại xã Quỳnh Giao, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình hồi ngày 28 tháng 11 vừa qua.

Một ngôi chùa cổ ở tỉnh Thái Bình. (Ảnh có tính minh họa).
Photo courtesy of Thư Viện Hoa Sen
Theo báo chí trong nước, Ban Tuyên giáo Tỉnh Ủy Thái Bình ra thông báo khẳng định vụ tự thiêu đó là vì Đại Đức nợ nần tiền bạc nên phải tự sát bằng hình thức mà cơ quan này gọi là ‘tự đốt’. Gia Minh hỏi chuyện một Phật tử nói có quan hệ thân quen với Đại Đức Thích Thành Hoàng, và được người này cho biết như sau.



Phát nguyện tụng kinh Pháp Hoa

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Chúng tôi vừa ở dưới lễ tang lên. Chuyện này hiện nay chưa công bố tất cả các thông tin và cũng chưa công bố các thư để lại của Thầy. Các thư để lại đó đang giấu kín chưa công bố.

Gia Minh: Ai đang giữ những thư để lại đó?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Sư phụ của Thầy (Thích Thanh Hoằng) giữ.

Gia Minh: Vị đó Pháp danh là gì?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Đó là Thầy Thích Thanh Nghĩa. Sư phụ ở Chùa Mãi Lâm, cách đó khoảng 5 cây số.

Gia Minh: Địa điểm tự thiêu ở chỗ nào?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Ngay trong chùa. Trước đó không ai biết gì cả, đến khi vụ tự thiêu xong rồi nhân dân mới biết.

Gia Minh: Như vậy Thầy ở trong chùa một mình?

Kinh Pháp Hoa là một bộ kinh Đại Thừa của Phật giáo. Trong bộ kinh này có đề cập đến một số đại hạnh nguyện của các vị Bồ Tát là tự mình thiêu thân để cúng dường cho thế giới hòa bình hay cầu cho đạo pháp được tiến triển.

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng
Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Đúng vậy, vì ở miền Bắc đa số mỗi chùa chỉ có một vị sư thôi. Khi sự việc xảy ra rồi nhân dân mới biết; biết rồi mới báo chính quyền.

Gia Minh: Nhân dân có cho biết họ phát hiện sự việc thế nào không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Chúng tôi chỉ là đồng đạo đến phúng viếng, chôn cất xong thì ra về chứ không hỏi nhiều. Chỉ nghe nhân dân nói khi ra chùa phát hiện thì sự việc đã rồi, Thầy đã viên tịch rồi. Lúc đó khoảng 10 giờ tối.

Gia Minh: Nhân dân có đưa xác đến bệnh viện và các cơ quan chức năng có làm các thủ tục liên quan không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Ở Việt Nam thông thường người ta không đưa xác đến bệnh viện. Cơ quan chức năng làm thủ tục ngay tại chùa luôn. Cơ quan chức năng có làm thủ tục tại chùa, có sự chứng kiến của nhân dân, của giáo hội và của thân quyến.

Họ có xét nghiệm tử thi, thu thập chứng cứ tại hiện trường để xem có phải là một vụ tự sát hay một vụ tự thiêu do phát nguyện, hạnh nguyện. Bởi vì khi còn sinh thời Thầy hay tụng kinh Pháp Hoa. Thấy phát nguyện tụng kinh Pháp Hoa từ năm 2000. Những thường khóa của Thầy trong ngày sáng chiều Thầy đều tụng kinh Pháp Hoa chứ không tụng kinh khác.

Gia Minh: Xin ông cho biết rõ tụng kinh Pháp Hoa thì có phát nguyện gì?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Kinh Pháp Hoa là một bộ kinh Đại Thừa của Phật giáo. Trong bộ kinh này có đề cập đến một số đại hạnh nguyện của các vị Bồ Tát là tự mình thiêu thân để cúng dường cho thế giới hòa bình hay cầu cho đạo pháp được tiến triển. Đó là một nội dung mà các bậc thượng tức mới hiểu được. Chứ nếu một số người không hiểu đúng có thể làm sai.

Gia Minh: Khi Thầy viên tịch rồi thì còn gì ở hiện trường nữa không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Hiện trường chỉ còn đám củi và xác thôi.

Gia Minh: Xin ông cho biết tại Việt Nam từ trước đến nay có trường hợp nào như thế chưa?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Trong lịch sử 2000 năm của Phật giáo miền Bắc, các chốn tổ đình, các chùa đều có những lịch sử như thế.

Ngay tại Thái Bình của chúng tôi cũng có lịch sử như thế. Tại Thái Bình chúng tôi cách đây khoảng 85 năm, có một vị sư tổ ở cách chùa đó chỉ 12 cây số mà người ta gọi là Chùa Hổ, Sư tổ cũng đã chất củi tự thiêu để cầu cho thế giới được hòa bình.

Ở Chùa Hà Tiên ở tỉnh Vĩnh Phúc, cách đây 350 năm cũng có một vị Sư tổ, lúc đó hạn hán, Sư tổ tụng kinh và phát nguyện tự thiêu để cầu mưa. Khi ngày tự thiêu xong thì vùng đó có mưa và hết hạn hán. Chuyện này ở Việt Nam đã có tiền lệ rồi, chứ không phải chưa có.

Vì nợ nần?

Gia Minh: Hôm nay Báo Thanh Niên đăng tin Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Thái Bình có thông báo khẳng định ‘việc của Đại Đức Thích Thanh Hoằng’ vì vấn đề cá nhân nợ nần? Ông nói chưa thông báo thì ngay tại buổi lễ hôm nay có nói gì về thông tin liên quan không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Hôm nay chưa có thông tin gì cả; những người dự lễ cũng không có thông tin gì. Chúng tôi Phật giáo không có phát ngôn nhiều ra bên ngoài. Không biết báo chí của Nhà Nước nói thế nào.

Gia Minh: Bây giờ người ta nói nợ nần, vậy thực tế lâu nay ông có thấy biểu hiện gì về chuyện đó của Đại Đức không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Thực ra bản thân tôi là một người bạn (của Đại đức), tôi không thấy có biểu hiện gì cả. Bởi vì ở trong chùa không có sử dụng nhiều về kinh tế mà có liên quan đến việc nợ nần. Tôi cho đó chưa chắc là một lý do chính đáng. Chúng tôi thường nói chuyện với nhau, và không thấy Đại Đức than thở về chuyện thiếu tiền nong thế nào đó.

Gia Minh: Ông nghĩ sao về việc Ban Tuyên giáo tỉnh Thái Bình tuyên bố về nguyên nhân cái chết của Đại Đức?


Chúng tôi thường nói chuyện với nhau, và không thấy Đại Đức than thở về chuyện thiếu tiền nong thế nào đó.

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng
Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Tôi nghĩ rằng như thế là nóng vội. Bởi vì cái chết của một vị tu sĩ có ảnh hưởng to lớn đối với không những người dân mà còn cả ở nước ngoài. Nếu như có tham khảo ý kiến của giáo hội Phật giáo ở địa phương trước khi có thông báo thì hay hơn.

Gia Minh: Và quan hệ (của Đại Đức) với Phật tử, với chính quyền quanh đó ra sao?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Theo tôi biết là tốt vì tôi chưa nghe thấy sự phàn nàn nào về mối quan hệ giữa chính quyền, nhân dân và Phật tử với Thầy đó cả.

Gia Minh: Trong lễ hôm nay, chính quyền có đại diện đến tham dự không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Tất cả đều có, họ tham gia Ban tổ chức Lễ tang đầy đủ.

Gia Minh: Cụ thể là ai?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Ủy ban nhân dân Xã, Ban tôn giáo huyện, Mặt trận tổ quốc Huyện.

Gia Minh: Tỉnh thì không?

Người quen ĐĐ Thích Thanh Hoằng: Vì chúng tôi phân cấp các vị giáo phẩm ở cấp độ thế nào mới có tỉnh. Đại Đứcchưa phải là giáo phẩm cao cấp; nếu như ở trong Ban Trị sự cấp huyện mới có cấp tỉnh.

Gia Minh: Cám ơn ông.

© Gia Minh, biên tập viên RFA

---------------------------------
Read more…

Thêm một tín đồ Phật giáo Hòa hảo bị bắt giam

07:23 |
Thanh Trúc
 

Sau một thời gian bị công an nhiều lần sách nhiễu, đe dọa và cô lập vì chuyện lập Đạo Tràng Niệm Phật tại tư gia, cư sĩ Phật giáo Hòa hảo Bùi Văn Trung đã bị công an bắt giam.

Bị chận bắt giữa đường

Tín đồ PGHH bị ngăn cản trong ngày Lễ Đản Sanh Đức
Huỳnh Giáo Chủ tại An Giang hồi năm 2008 (ảnh minh họa).
Hôm thứ Ba ngày 30 tháng Mười vừa qua, ông Bùi Văn Trung, tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo tại ấp Phú Hòa, xã Phước Hưng, quận An Phú, tỉnh An Giang, bị công an bắt giữ trên đường về nhà.



Cô Bùi Thị Thúy, con gái ông Bùi Văn Trung, cho biết:

“Hôm 30 tây cha đi đám, lúc về ông ghé thăm đồng đạo bĩnh, đi chưa tới thì công an, họ bận đồ xi vinh và bận quần xà lỏn luôn, chận ép vô lề rồi áp vô bắt ông chở về huyện Chợ Mới. Cha chỉ tu thôi chứ không có gì, gia đình thường ngày mở Đạo Tràng Niệm Phật với đám giổ mình cũng mời đồng đạo tới đông. Chắc là họ bắt cha để dẹp đạo tràng thôi tại cha mở đạo tràng niệm Phật tại nhà”.

Hôm 30 tây cha đi đám, lúc về ông ghé thăm đồng đạo bĩnh, đi chưa tới thì công an, họ bận đồ xi vinh và bận quần xà lỏn luôn, chận ép vô lề rồi áp vô bắt ông chở về huyện Chợ Mới.
Cô Bùi Thị Thúy
Tin mới nhất đến lúc này là công an đã chuyển ông Bùi Văn Trung xuống tỉnh An Giang để chờ điều tra và xét xử.

Trong khi đó Bùi Văn Thâm, con trai ông Bùi Văn Trung, bị bắt hơn ba tháng nay. Tháng chín vừa qua, Bùi Văn Thâm bị tòa án nhân dân tỉnh An Giang kêu án hai năm sáu tháng tù tội chống người thi hành công vụ.

Chị Bùi Thúy Hằng kể tiếp:

“Bùi Văn Thâm là em con, nó đang trên đường đi bỏ giá rồi mấy ảnh cũng bận đồ xi vinh áp vô bắt em con chở về huyện. Về huyện cả tháng rồi chuyển xuống tỉnh, ra tòa bữa 21 tháng Chín, ghép tội em con chống người thi hành công vụ với nói em con tạt xăng. Họ bắt mình rồi tự ghép vô vậy luôn, ở trại giam Bằng Lăng hai năm sáu tháng”.

Gây khó khăn, sách nhiễu

Đó là hoàn cảnh gia đình cư sĩ Phật Giáo Hòa Hảo Bùi Văn Trung vừa bị bắt cách đây ba hôm. Hiện tại công việc làm giá để mưa sinh của vợ con ông Bùi Văn Trung đang gặp rất nhiều khó khăn do bị áp lực:

“Giá bộng lóng rày mần cũng ít tại giờ họ đàn áp họ triệt mình luôn không cho mình mần kinh tế. Như hồi đó nhà con làm gia tới mười mấy lu lận, mà bây giờ họ nói với người ta là không cho lấy giá nữa, người ta cũng sợ người ta lấy ít lại. Thành ra bây giờ giá mần có 4, 5 lu à.”

Cổng vào ngôi chùa Phật giáo Hòa Hảo An Hòa
Tự ở An Giang, ảnh minh họa. File photo.
Là cư sĩ Phật giáo Hòa hảo Thuần túy, tức không theo Giáo hội Phật giáo Hòa hảo do nhà nước thành lập, từ lâu gia đình ông Bùi Văn Trung bị công an chú ý theo dõi giống các đồng đạo khác, nặng nhất là chuyện xảy ra hồi tháng Tư khi ông tổ chức giỗ thân mẫu tại nhà.

Trả lời đài Á Châu Tự Do lúc đó, ông Bùi Văn Trung thuật lại là công an phong tỏa một đoạn đường dài 10 kilmét với nhiều chốt chặn, sau đó tấn công vào đạo tràng bằng gạch đá và vòi phun nước, hành hung nhiều tín đồ có mặt:

“Mấy ảnh đem quân tập trung lại để cắt điện ở đạo tràng niệm Phật của mình. Mấy ảnh liệng đá lung tung hết trơn rồi xịt nước luôn, xịt lên hai bên. Bởi vì nhà em phía bên kia cái tủ thờ , bên đây là đạo tràng niệm Phật, một bên trong đường một bên ngoài đường, nên bị xịt ướt hết luôn.

Còn về người thị bị liệng đá liệng cây vô trúng lên mặt, trúng vào con mắt sưng vù hết. Công an đánh hai người ra máu miệng, còn một số bị đánh đập riêng nữa. Đánh hai người đó ra máu miệng rồi còn dắt xuống ủy ban, hỏi điều tra và oánh thêm nữa rồi mới cho về, hành hạ đủ cách như thế.”

Ông Bùi Văn Trung còn kể khi đó ông và một số đồng đạo có ý định tự thiêu vì quá uất ức:

“Cuối cùng các đồng đạo mới đem xăng ra đổ đặng mình tự thiêu. Nhưng trước tình thế mấy ảnh có đem xe cứu lửa có bình chửa lửa và có vòi nước xịt, thế nên tôi thấy nếu mình có làm ra đi chăng nữa, nếu mình có đạt kết quả gì chăng nữa thì cuối cùng cũng không lợi ích chi, đau khổ mình không đáng tiếc rồi, nhưng nó để lại một cái nghiệp tội lỗi cho những người đàn áp mình. Thế nên cuối cùng chúng tôi tạm dừng ở đó.”

Chính sách của Nhà nước

Cách đây không lâu, trả lời câu hỏi của đài Á Châu Tự Do về tình hình thực tế và đời sống tâm linh của nhiều tín đồ Phật giáo Hòa hảo, thường xuyên bị sách nhiễu như trường hợp gia đình cư sĩ Bùi Văn Trung ở An Giang, một Trung tá Công an ở miền Tây quả quyết là không có chuyện đàn áp:

“Vấn đề tín ngưỡng tôn giáo là quyền của công dân Việt Nam, được pháp luật Việt Nam bảo vệ, thành ra không ai có quyền xâm phạm đến họ.”

Tuy nhiên hành động đàn áp, đe dọa và cô lập nhắm vào các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo nói chung cũng như gia đình cư sĩ Bùi Văn Trung mà ông vừa bị bắt và con trai thì đang ở tù, khiến các đồng đạo của ông bất mãn và lo ngại.

Cư sĩ Trần Văn Kiệm, cư ngụ tại xã Tân Phước, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp, từng chứng kiến cảnh công an bao vây và tấn công nhà cư sĩ Bùi Văn Trung hôm có đám giổ thân mẫu, bày tỏ:

“Chúng tôi chỉ tu hành mà nhà nước Việt Nam khủng bố chúng tôi đủ điều. Hôm tôi lên nhà Bùi Văn Trung, chứng kiến sự việc họ bao vây, giăng thành vòng tròn quanh nhà, chui xuống sàn theo dõi, không cho Bùi Văn Trung ra khỏi nhà mà cũng không cho ai tới nhà ông.

Họ tìm cách áp đảo để làm cho mất tình thương bằng cách không cho ai được lại gần với ai. Nhà nước Việt Nam của chúng tôi hành động như thế đó”.

© Thanh Trúc, phóng viên RFA Bangkok
------------------------------------
Read more…

Giáo dân Cồn Dầu không còn hy vọng

01:49 |
Gia Minh

Những hộ gia đình còn lại tại giáo xứ Cồn Dầu tiếp tục đối diện biện pháp cưỡng chế trong vô vọng.

Dự án đô thị sinh thái

 Dự án khu đô thị sinh thái bán đảo Hòa Xuân.
Photo courtesy of sungroup.com.vn
Làng đạo Cồn Dầu được hình thành cách đây hơn một thế kỷ với những thế hệ giáo dân thuần thành chuyên làm nông nghiệp trở thành một mảnh đất vàng trong dự án phát triển khu đô thị sinh thái của Tập đoàn Mặt Trời, Sun Group.





Khi truy cập vào trang chủ của Tập đoàn Mặt trời, người xem được giới thiệu về dự án này với nguyên văn như sau: “Dự án được đặt tại ví trí vô cùng đắc địa về mặt phong thủy cũng như về mặt cảnh quan. Gần Ngũ Hành Sơn và tọa lạc tại ngã ba sông Hàn , sông Cẩm Lệ và sông Cổ Cò với ba mặt giáp sông, hài hòa giữa phong cảnh sông và núi, nằm trong quy hoạch tổng thể của Đà Nẵng nhằm phát triển mạnh đô thị về phía Nam.”

Diện tích của khu này đuợc nhà đầu tư cho biết rộng 450 héc ta. Và làng Cồn Dầu nằm trong số 440 hec ta phải bị giải tỏa trắng để giao đất cho chủ đầu tư theo quyết định của cơ quan chức năng thành phố Đà Nẵng.

Nhà cửa thì đền bù không thỏa đáng mà cứ kêu lên kêu xuống, nói này nói kia miết, cứ hù dọa.

Một giáo dân Cồn Dầu
Dù sau mấy năm triển khai, nhưng đến nay nhiều người dân tại Cồn Dầu vẫn chưa đồng ý để địa phương kiểm định đất và nhà của họ, Một lý do được người dân đưa ra là giá cả đền bù quá thấp; không thỏa đáng. Nếu họ nhận tiền đền bù để lên khu tái định cư thì số tiền đó không đủ để xây dựng lại nhà cửa. Đó là chưa kể đến việc mất nguồn đất làm nông không biết phải làm gì để sống khi lên tại khu vực tái định cư.

Một người trong số 100 hộ dân còn lại vẫn chưa chịu di dời và đang bị chính quyền địa phương thông báo sẽ cưỡng chế trong những ngày tới cho biết thực tế cuộc sống gia đình như sau:

"Nhà cửa thì đền bù không thỏa đáng mà cứ kêu lên kêu xuống, nói này nói kia miết, cứ hù dọa. Đất đai thì ví dụ họ đền bù rẻ quá. Đất thực tế thì chưa có, mà có thì bán không được, không đủ để làm nhà. Mà con thì đông, đứa nào cũng lớn đến tuổi có gia đình hết rồi, Khổ vậy đó."

Trong khi dự án chưa hình thành, nhà đầu tư đã rao bán đất trong khu vực dự án mà Tập đoàn tư nhân Mặt Trời được chính quyền giao 450 hec ta đất tại phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ để thực hiện dự án khu đô thị sinh thái chưa được nhiều người dân địa phương đồng thuận đó. Cụ thể mạng muabannhadat.com.vn đưa ra giá tham khảo cho đất nền là từ 7 đến 8 triệu đồng một mét vuông.

Ước vọng dân bị cưỡng chế

Giáo dân xứ Cồn Dầu - Đà Nẵng.
Photo courtesy of giaophandanang.org.
Tin cho biết riêng tại khu vực Cồn Dầu có chừng 350 hộ gia đình, hơn hai phần ba phải chấp nhận về khu tái định cư hay trước đó tự động bán nhà cửa, đất ruộng để đi nơi khác nhằm tránh sự bức bách của chính quyền địa phương. Cuộc sống của họ không khá hơn so với trước như thuật lại của người dân hiện còn lại tại Cồn Dầu như sau:

"Hồi xưa có ruộng nương, giờ mất hết ruộng nương ở nhà không chứ làm chi. Ở nhà không đâu có tiền tiêu, khổ rứa chứ… Họ đổ đất chỗ ni, chỗ kia, lổm chổm - loi coi, làm cho ngập nước thêm. Bây giờ có người lên khu mới rồi mà cực khổ quá, họ trở về họ trồng rau… đó chứ."

Họ ưng nhất là gần nhà thờ để đi ‘lễ’, kinh nguyện. Họ gắn bó với xứ đạo hơn trăm năm nay, họ không ưa đi xa nữa.

Một giáo dân Cồn Dầu
Còn những người cố gắng bám víu lại căn nhà trong giáo xứ thì ngoài lo lắng không có đủ tiền khi nhận khoản bồi thường do Nhà Nước qui định để lên khu tái định cư làm lại cuộc đời mới; họ chỉ mong muốn được tái định cư quanh ngôi nhà thờ mà mấy đời cha ông họ đã góp công, góp sức gây dựng nên. Người dân còn lại của Cồn Dầu bày tỏ:

"Dồn họ vô chỗ mô gần nhà thờ. Họ ưng nhất là gần nhà thờ để đi ‘lễ’, kinh nguyện. Họ gắn bó với xứ đạo hơn trăm năm nay, họ không ưa đi xa nữa. Gia đình tôi cũng thế; chính vì thế mà đập đi hết rồi còn một mình gia đình tôi ‘chóc ngóc’ bên này đây."

Ngoài nhà cửa, ruộng vườn, người dân tại Cồn Dầu còn có khu nghĩa trang chôn cất thân nhân cũng phải bị di dời. Trong vấn đề này, giáo quyền Đà Nẵng đã nhận đất của chính quyền đổi để dời nghĩa trang; thế nhưng người dân vẫn có ý kiến không đồng thuận:

"Nhà thờ để nguyên, nhưng phải dời nghĩa địa đi. Giám mục đứng về phía chính quyền yêu cầu giáo dân dời đi. Nói là của giáo hội nhưng cũng là của giáo dân vì do giáo dân đóng góp xây dựng lên. Bây giờ phải hỏi ý kiến giáo dân, giáo dân không đồng tình."

Chính quyền ra tay

Đất bao vây những gia đình còn sót lại ở giáo xứ
Cồn Dầu. Photo courtesy of Nữ Vương Công Lý.
Tuy nhiên ước vọng được người dân Cồn Dầu vừa rồi bày tỏ đã một lần nữa bị chính ông Nguyễn Bá Thanh, bí thư thành ủy Đà Nẵng bác bỏ tại lần cuộc họp mới nhất với người dân tại Cồn Dầu hồi tháng 8 vừa qua. Người dân Cồn Dầu thuật lại một số nội dung cuộc gặp mặt mà chính bà này có tham dự:

"Ông Thanh nói là giải tỏa sẽ khá hơn, bà con đừng lo cực khổ. Ai cực khổ thì đến gặp tôi. Nhưng tôi không biết chắc có ai đến gặp ông Thanh chưa. Còn chuyện ở lại thì ông nói không có vì đất này đã bán rồi…"

Vào chiều ngày 25 tháng 10 vừa qua, chúng tôi gọi đến số điện thoại của ông bí thư Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh để hỏi thăm thông tin liên quan vụ việc giải tỏa nhà của người dân tại xứ đạo Cồn Dầu cho dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân, thì ông Nguyễn Bá Thanh cho rằng đã chuyển qua cho chính quyền thực hiện, còn ông đang bận họp nên cúp máy: "Anh là ai? Việc đó đã giao cho bên chính quyền rồi. Tôi đang họp."

Theo nhận định của những người dân còn bám trụ lại tại Xứ Đạo Cồn Dầu thì chính quyền đang tiếp tục triển khai việc cưỡng chế bằng cách làm từng nhà một như cách thức ‘bẻ gãy từng chiếc đũa’ như mới nhất đối với căn nhà của gia đình ông Hùynh Ngọc Chạy hồi ngày 2 tháng 10 vừa qua. Người dân Cồn Dầu kể lại ngày hôm đó:

"Như hôm cưỡng chế nhà anh Chạy, công an giữ từ ngoài Đò Xu vô tới trong ni, cấm không cho dân tới. Tôi có nói với họ nếu cưỡng chế thì báo cho tôi trước ít ngày để tôi che cái chòi ở rồi giao cho họ muốn làm gì thì làm."

Những người trong cuộc nhận thấy dù thế nào đi nữa thì cuối cùng sức mạnh của lực lượng cưỡng chế sẽ buộc tất cả phải ra đi.

© Gia Minh, biên tập viên RFA
-----------------------------
Read more…